Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/584 lượt.
ó được cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc.”
Cái tên này nói câu cuối cùng còn ngâm nga như đọc thơ, hai tay giơ lên rất phối hợp nữa chứ.
Tôi ngứa mắt liền nhảy xuống giường, vớ lấy cái gối, đập túi bụi vào đầu anh ta. “Anh còn nói, anh còn nói, anh còn nói nữa à?”
Anh ta la ầm lên, chạy bốn xung quanh né “đạn”: “Ai da, em đang dưỡng thương cơ mà, sao vẫn có sức đánh mạnh thế? Đừng đánh nữa, đánh nữa là mất mạng đấy!”
Mặc kệ anh ta muốn nói gì thì nói, tôi cứ đánh. Anh ta kêu trời kêu đất, nói mỗi lần tôi thất tình đều giáng cho anh ta một trận, anh ta quá bất hạnh, toàn phải làm bao cát cho tôi đấm…
“Em phải biết là cảnh ngộ của anh còn đáng thương hơn em nhiều, bị người ta nói bỏ là bỏ ngay. Mẹ kiếp, năm nay đúng là đen đủi, ba lần yêu, cả ba lần đều thất bại. Nhưng không sao, sang năm mới rồi, anh trai tin rằng mình sẽ gặp được người con gái đối xử tốt với anh, không bỏ rơi anh. Bé bự, em cũng đừng vì Phùng Trí Dũng mà buồn nữa. Chúng ta phải nhìn về phía trước. Nếu không can qua thì làm sao biết được cái gì là tốt đẹp? Cần phải tin tưởng phía trước nhất định có người tốt hơn gấp trăm ngàn lần đang đợi chúng ta, nhất định sẽ có!”
Thử yêu thì “xôi hỏng bỏng không”
Vừa mới tiến triển được một tí đã thất bại! Tôi và Chu Nhất Minh thử yêu nhau rồi cứ thế giữa đường đứt gánh. Tôi không những không có bạn trai mà ngay cả một người bạn tốt cũng không giữ được, cuối cùng tất cả đều “xôi hỏng bỏng không”.
Năm mới qua đi, một tháng trời ăn uống no say khiến thân hình tôi trở lại trạng thái “đầy đặn”. Than ôi, sự nghiệp giảm béo quả là một cuộc chiến gian nan, lơ là một chút cũng không được!
Nhưng vấn đề cá nhân còn khiến tôi phiền lòng hơn chuyện giảm béo gấp bội phần. Năm nay tôi chính thức bước sang tuổi hai mươi sáu. Tuổi hai mươi lăm qua đi, tôi của tuổi hai mươi sáu đã là chiếc bánh ga tô để qua đêm, không còn “tươi ngon” nữa. Nhưng một nửa của tôi đang ở phương trời nào? Ngay cả bóng dáng cũng chưa thấy xuất hiện. Bạn nói xem, có buồn hay không chứ?
Để đấu tranh thoát khỏi vấn đề cá nhân này càng sớm càng tốt, tôi lao vào các cuộc hẹn hò, bất luận là ai giới thiệu, đối tượng ra sao tôi đều đồng ý gặp mặt. Thế nên suốt cả mùa xuân tôi không ngừng đi xem mặt. Ngoài lúc đi làm, thời gian còn lại không phải là đang xem mặt thì cũng là trên đường đến xem mặt. Có trách cũng chỉ trách cảnh xuân tươi đẹp càng khiến người ta chất chứa tâm tư.
Anh chàng “thượng hạng” thứ tư: Vị này làm trong lĩnh vực kinh doanh, chúng tôi hẹn gặp tại một nhà hàng. Anh ta mới có hai mươi chín tuổi mà cứ như ông cụ non, đã không thông minh còn học đòi người khác hói đầu. Cái kiểu tóc “hỗ trợ trung ương” ấy khiến tôi không có cảm tình, ngoài mặt không biểu lộ nhưng đã ngầm xác định không cùng anh ta đi đến đâu rồi.
Ăn xong, anh ta thẳng thừng hỏi: “Xin hỏi cô có ấn tượng thế nào về tôi?”
Tôi cũng chẳng quanh co: “Tôi cảm thấy chúng ta không hợp nhau.”
Anh ta càng dứt khoát hơn: “Được, vậy bữa này tôi không mời nữa, ai trả phần người ấy.”
Tôi phục sát đất luôn, thật không hổ danh là người làm kinh doanh, nếu không có lợi, tuyệt đối không bỏ ra một đồng.
Anh chàng “thượng hạng” thứ năm: Người giới thiệu nói đây là một chàng trai trẻ tài năng. Tôi cùng anh ta ăn cơm, suốt bữa ăn anh ta chỉ thao thao bất tuyệt về giang sơn đất nước. Nói chán nói chê rồi dọn hết bát đũa sang một bên, giở bản đồ, chỉ chỗ này chỗ kia, nói trong tương lai anh ta sẽ xây dựng như thế nào, nói hăng đến mức nước bọt bắn tung tóe.
“Chỗ này tôi chuẩn bị xây dựng sân bay, chỗ này dự định sẽ xây một tòa nhà đồ sộ có tính biểu tượng cao, chỗ này tôi dự định...”
Tôi dở khóc dở cười “cổ vũ”: “Ừm, anh quả là... một nhân vật phi thường!”
Đối với những người đàn ông có “chí lớn” như thế này, con chim yến nhỏ bé như tôi chắc phải tìm đường khác mà bay thôi, không thể chung đường được!
Anh chàng “thượng hạng” thứ sáu: Vị này là do dì em mẹ tôi giới thiệu, con trai của người bạn học của dì. Theo như dì nói thì điều kiện gia đình anh ta rất tốt, bố mẹ anh ta đã chuẩn bị sẵn một căn hộ để con kết hôn. Khi mới gặp anh ta, tôi cũng có ấn tượng rất tốt, trông khôi ngô, tuấn tú, nói chuyện cũng thấy hợp. Tôi cứ nghĩ sau mấy lần giẫm phải phân chó cuối cùng cũng may mắn giẫm phải cục vàng, ai ngờ mới gặp mặt được hai lần, anh ta đã tìm tôi mượn tiền, nói là muốn mua ô tô gì đó, đòi vay năm vạn tệ.
Tôi đương nhiên không đồng ý. Anh ta giận dữ nói: “Sao em nhỏ mọn thế? Sau này kết hôn em sẽ cùng anh ở nhà mới, giờ cũng nên bỏ ra chút tiền để anh mua xe chứ!”
Cái loại đàn ông gì thế không biết! Nói thực, lúc đó tôi chỉ muốn vả cho anh ta mấy cái. Cái đồ chết tiệt!
Sau đó, tôi cũng đi xem mặt vài lần nữa nhưng càng gặp càng thất vọng. Tôi có cảm giác như chẳng có ai chân chính, đàng hoàng, toàn đàn ông kiểu gì không biết! Sao số phận của tôi lại hẩm hiu thế? Sau đó, tôi đọc được một bài viết trên mạng, một cô gái quá lứa lỡ thì đi xem mặt bảy mươi lần vẫn