XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.

inh và tôi đối lập nhau, tôi học dốt môn Toán còn anh ta lại dốt môn Văn, chủ yếu là do anh ta viết sai quá nhiều. Khi anh ta viết từ mới, thường không thiếu bộ thì cũng thiếu nét.
Thành tích học tập của chúng tôi đều không phải là lý tưởng, điều đó đã khiến trái tim non nớt của hai đứa đầy rẫy những ưu tư. Sau giờ học, Chu Nhất Minh đi cùng tôi về nhà, mặt mày ủ ê, nói: “Làm sao bây giờ? Về nhất định sẽ bị đánh, anh không muốn về nhà đâu.”
Mẹ của Chu Nhất Minh và mẹ tôi cứ như cùng tốt nghiệp một trường vậy, dạy con đều tin vào câu: “Không đánh không thành tài”. Chu Nhất Minh thi không tốt, về nhà cũng sẽ không tránh khỏi bị đánh.
Thấy anh ta cũng rất lo lắng, tôi bèn có lòng tốt nói cho anh ta cách đối phó. Cái chính là chỉ cần tự sát, mẹ tôi có muốn đánh cũng không đánh được, xem sau này bà còn đánh ai được nữa.
Chu Nhất Minh nghe thế thì thấy rất có lý, nóng lòng muốn học cách thức của tôi, nhưng ngay lập tức không thể kiếm đâu ra dao, tôi bèn nói nghĩa khí đồng ý chia cho anh ta một nửa. Con dao này rất mỏng, chiều dài khoảng một inch, chiều rộng nửa inch, hai bên lưỡi dao rất sắc, ở giữa có một khoảng trống, tôi bẻ con dao ra làm đôi, mỗi người một nửa.
Chu Nhất Minh cầm nửa lưỡi dao lam, dè dặt hỏi: “Cứa vào đâu?”
Tôi tỏ ra rất chuyên nghiệp, làm điệu bộ như thật cho anh ta xem. “Cứa vào cổ tay là được.”
Anh ta đang học theo điệu bộ của tôi thì một cậu bạn cùng lớp từ phía sau chạy tới vỗ vào vai anh ta gọi: “Chu Nhất Minh!”
Cái vỗ vai đó đã làm hỏng hết việc, tay của anh ta không kiểm soát được, lưỡi dao trượt xuống cổ tay rạch một đường dài, máu chảy ra.
Tôi lập tức hét lên: “Máu... máu... máu...”
Mặc dù đã lên kế hoạch cắt cổ tay tự sát nhưng kế hoạch là một chuyện, thực tế nhìn thấy tay Chu Nhất Minh chảy máu, tôi sợ đến mức ba hồn bảy vía bay hết lên mây. Nửa con dao lam trên tay tôi bỗng chốc như trở thành một thanh sắt nóng làm tay tôi bỏng rát, tôi vội vàng quẳng nó đi thật xa.
Chu Nhất Minh sợ đến đờ người, cứ cầm cổ tay máu chảy ròng ròng mà không biết phải làm thế nào. May là ngày ấy chúng tôi học ở trường tiểu học thuộc khu nhà máy nên đường từ trường về nhà hầu như đều là người của nhà máy quân sự. Rất nhanh đã có người lớn đi qua, một cô lấy chiếc khăn tay của mình ra băng bó vết thương cho Chu Nhất Minh rồi một chú đưa anh ta vào bệnh viện.
Tôi cũng nước mắt lưng tròng chạy theo. Khi đó tâm hồn non nớt của tôi còn nghĩ chắc chắn anh ta sẽ chết, dọc đường đi khóc lóc vẻ hối hận: “Chu Nhất Minh, anh chết thảm quá!”
Câu nói đó cũng là học được trên ti vi. Còn nhớ ngày ấy xem một bộ phim truyền hình cổ trang, trong phim có một người con trai chết, người con gái ở bên cạnh khóc lóc nói: “XX, huynh chết thảm quá!” Tôi liền vận dụng ngay vào hoàn cảnh này, khả năng bắt chước của trẻ đúng là rất nhanh!
Vết thương của Chu Nhất Minh không sâu, chỉ bị cứa nhẹ thôi, không đến mức bị đứt động mạch, có điều vết thương hơi dài, bác sĩ phải khâu cho anh ta bảy mũi.
Chuyện này cũng coi như kinh thiên động địa, có thể cải thiện đáng kể tình hình hay bị ăn đòn của tôi và Chu Nhất Minh. Khi biết chuyện hai đứa nhóc do bị người lớn đánh nhiều quá mà âm thầm bàn mưu tính kế tự sát, bố mẹ anh ta và bố mẹ tôi đều phát hoảng. Mẹ tôi luôn than phiền trẻ con bây giờ đúng là khó bảo, đánh vài trận đòn là chúng nó liền nghĩ ngay đến chuyện tự sát, phụ huynh không kiểm soát nổi!
Từ đó về sau, tôi và Chu Nhất Minh không bị đánh nữa, người lớn không dám động đến một sợi tóc của chúng tôi. Chu Nhất Minh cảm thấy rất thỏa đáng, tuy bị khâu bảy mũi nhưng sau này không phải chịu cảnh “thịt nát xương tan” nữa, có giá lắm! Tôi đương nhiên càng thấy thỏa đáng. Chu Nhất Minh bị một vết dao mà đã có tác dụng rút dây động rừng đối với mẹ tôi như thế, tôi không phải chịu chút đau đớn nào đã đạt được tâm nguyện. Vì thế, tôi tặng Chu Nhất Minh một cuốn sổ ghi chép rất to, rất đẹp để biểu thị lòng cảm ơn chân thành.
Còn bé học đòi tự sát chứ lớn rồi ai lại ngốc như thế. Nói muốn chết không có nghĩa là chán sống thật, chỉ là câu than thở thôi. Tôi không muốn tự tử đâu!
Chị đây còn phải tiếp tục sống, tiếp tục đến chỗ này chỗ kia xem mặt, tìm đối tượng. Đời người con gái, tôi mới tận hưởng giai đoạn đầu, vẫn còn chưa được làm vợ, làm mẹ, làm bà nội hay bà ngoại, tôi phải hướng đến những mục tiêu đó mà cố gắng tiến lên phía trước.
Vì thế phải tiếp tục xem mặt, trước khi đi tôi đều cầu nguyện: “Lạy Chúa! Lần này xin hãy ban cho con một người đàn ông tốt!”
Nhưng có lẽ Chúa chê tôi không phải con chiên của Người nên không quan tâm đến lời cầu nguyện của tôi. Tôi hết lần này đến lần khác gặp phải “những loại thượng hạng chốn nhân gian”... Mẹ kiếp, con trai tốt trên đời này chết hết rồi sao?
Tôi đang suy nghĩ về cái thân phận bi thương “độc thân có hại” của mình thì La Lợi vui mừng, hớn hở trao cho tôi chiếc thiệp hồng. Cô ấy và em họ của cô giáo Mai đã có kết thúc tốt đẹp, mùng Một tháng Năm này họ sẽ kết hôn. Sao người ta lại thuận buồm xuôi gió như vậy? Còn tôi, con đường t