The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

động, còn có thể làm tốt hơn em, nhiều hơn em ấy chứ. Đến đây nào, bạn gái của anh, để anh hôn em! Em hôn anh trai một cái, ít nhất anh trai cũng có thể hôn lại em mười cái, không thể để em bị thiệt.”
Anh ta vừa nói vừa chu môi về phía tôi. Tôi mỉm cười né tránh. “Không cần, em tình nguyện chịu thiệt.”
“Không được, không thể để em chịu thiệt được, người chịu thiệt nên là anh mới phải.”
“Em đã nói em tự nguyện mà.”
“Nhưng anh trai không tự nguyện để em chịu thiệt. Nào, lại đây, lại đây, để anh thiệt thêm một tí nữa!”
“Em không cần...”
“Cần mà...”
“Không cần...”
“Cần...”
“Không...” Lời còn chưa nói xong, môi của tôi đã bị đôi môi ấm áp của anh ta áp tới. Không thốt ra được một từ nào nữa!
Đối với vấn đề ai bị thiệt, chúng tôi đã tranh cãi một hồi, cuối cùng Chu Nhất Minh vẫn là người “thiệt” nhiều nhất. Nhưng sao tôi không cảm thấy mình được lợi mà giống như bị người khác chiếm lợi thì đúng hơn.






Sau khi hôn, mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu có chút mùi vị của hai người yêu nhau. Tiếp tục sánh bước trên con đường bồi dưỡng tình cảm, đến chỗ nào hơi tối một tí anh ta lại cười nói: “Hay là chúng ta cùng chịu thiệt một chút nữa đi?”
“Thôi đi, rõ ràng anh muốn chiếm lợi thì có.”
Anh ta cười hì hì nói: “Vậy anh trai nhường cho em chiếm lợi đấy, được không?”
Tôi ngó trai ngó phải thấy không có ai để ý, liền nhanh như chớp cắn vào má anh ta một cái. Tôi cắn tới mức anh ta nhăn nhó mặt mày kêu oai oái: “Ai da, sao lại cắn anh?”
Tôi cười ha ha rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy, anh ta đuổi theo. Đương nhiên chạy thì tôi không phải là đối thủ của anh ta. Khi thấy sắp bị anh ta tóm rồi, tôi lập tức hét to: “Vô lễ, vô lễ quá...”
Anh ta nhìn tôi, cười mãi không thôi: “Em không nhớ một chút nào à?”
Anh ta cười nhiều quá làm tôi bán tín bán nghi, trở nên bối rối. “Rốt cuộc là trò gì?”
“Không nhớ thì thôi.”
Anh ta nói lấp lửng, thật không giống với tính cách thường ngày. Tôi không chịu bỏ qua: “Có gì thì mau nói ra đi, chơi trò thần bí nữa chứ!”
“Vậy anh gợi ý một tí nhé! Khi đó hai đứa mình còn rất nhỏ, khoảng năm, sáu tuổi thôi. Một hôm em chạy sang nhà anh tìm anh để chơi, nói đêm qua nhìn thấy bố mẹ em chơi một trò chơi, trông có vẻ rất hay, muốn anh chơi cùng em. Sao hả, nhớ ra chưa?”
Theo gợi ý của anh ta, tôi lật giở lại ký ức của mình... Đột nhiên tôi nhớ ra! Câu chuyện của những năm tháng ấu thơ đó khiến tôi chợt đỏ mặt.
Ngày ấy, tôi và Chu Nhất Minh đều còn rất nhỏ, rốt cuộc là năm hay sáu tuổi tôi cũng không nhớ rõ. Chỉ nhớ khi ấy là mùa xuân, có một đêm tôi đang ngủ thì chợt tỉnh giấc, liền trèo xuống giường đi tiểu. Khi đi ngang qua phòng bố mẹ, tôi nhìn qua khe cửa thấy hai người quấn lấy nhau, lăn qua lăn lại trên giường. Họ vừa lăn vừa cười rất vui vẻ.
Trẻ con như tôi không biết họ đang làm gì, liền đẩy thẳng cửa bước vào hỏi: “Mẹ, mẹ và bố đang làm gì thế?”
Bố mẹ tôi không ngờ tôi chạy vào, vội vàng buông nhau ra, sau đó nói với tôi là bọn họ đang chơi trò chơi rồi dỗ tôi về phòng ngủ tiếp. Tôi cũng ngoan ngoãn quay trở về phòng.
Ngày hôm sau tôi chạy sang nhà Chu Nhất Minh tìm anh ta chơi cùng, chơi bi một lúc thấy chán, tôi chợt nhớ ra đêm qua bố mẹ tôi chơi trò chơi có vẻ rất vui, muốn thử xem sao. Nói với Chu Nhất Minh, anh ta cũng rất hứng thú, nghĩ trò chơi người lớn thích thì chắc chắn sẽ rất thú vị. Thế là chúng tôi cùng leo lên giường của bố mẹ Chu Nhất Minh, học theo bố mẹ tôi quấn lấy nhau rồi lăn qua lăn lại.
Lăn được vài vòng thì Chu Nhất Minh không làm nữa. “Em nặng quá, sắp đè chết anh rồi đây này. Trò này chẳng có gì hay ho, không chơi nữa!”
Tôi cũng không thấy trò này hay ở điểm nào. Tôi và Chu Nhất Minh chuyển sang chơi trò bật lò xo trên đệm.
Hôm đó chúng tôi nô đùa, nhảy đến mức chiếc đệm lò xo Simmons của bố mẹ Chu Nhất Minh không còn ra hình thù gì nữa, không cần phải nói, khi tan làm về mẹ anh ta thấy thế, đánh cho anh ta một trận.
Chuyện này về sau tôi không còn nhớ nữa, có trời mới biết tại sao Chu Nhất Minh vẫn nhớ rõ như thế. Tên tiểu tử thối ấy còn cười khoái chí. “Khi ấy anh suýt bị em đè chết, còn không nhớ nữa à? Cho nên khi vào tiểu học, sau khi em nói có cậu bạn bắt nạt em, anh nghĩ nếu đánh nhau, nhất định cậu bạn không địch nổi em đâu, vì thế anh mới bảo em đừng sợ, cứ đè chết nó là được.”
Thảo nào khi ấy anh ta ủng hộ kế hoạch tác chiến của tôi, hóa ra trong lòng đã có dự tính trước và anh ta cũng nhận thức được sức lực của bản thân mình. Sao ngày ấy tôi nhận thức được sức lực của bản thân mình. Sao ngày ấy tôi lại ngốc nghếch tin lời bố mẹ để rồi sang tìm anh ta “chơi trò chơi” chứ? Tuy làm chuyện ngốc nghếch ấy khi còn nhỏ nhưng giờ nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ.
Mặt đỏ ửng, tôi quay lại truy cứu trách nhiệm của Chu Nhất Minh: “Toàn nhớ những chuyện xấu, đầu anh không suy nghĩ lành mạnh được một chút à?”
Anh ta còn cười to hơn. “Cái gì? Đầu anh không suy nghĩ lành mạnh á? Yên đại tiểu thư, em nói xem, em không thể buộc