Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/554 lượt.
mang sang biếu hai mươi quả trứng muối tự tay bà làm, đều là trứng gà nhà, giá trị dinh dưỡng cao hơn rất nhiều so với trứng bán ngoài chợ. Tình nghĩa là chính chứ vật chất sá gì! Hôm nay, bạn cũ của bố tôi từ Hải Nam xuống chơi, mang biếu vài túi bột dừa và cà phê Hưng Thịnh[4'>, ông liền có qua có lại, san ra một nửa bảo tôi mang sang biếu nhà họ Chu.
[4'> Thương hiệu cà phê nổi tiếng của Trung Quốc.
Bình thường hễ về đến nhà là tôi rất lười xuống dưới lầu, rúc trong phòng ôm cái máy tính như công chúa cấm cung. Nhưng lần này bố vừa sai tôi đã lập tức chấp hành, xách túi đồ sang nhà họ Chu.
Đã mấy ngày tôi không gặp Chu Nhất Minh rồi, lần này viện lý do chính đáng để sang nhà xem anh ta thế nào. Không nói đến chuyện nối lại tình xưa nhưng ít nhất cũng không đành lòng để mất đi tình bạn bao nhiêu năm qua.
Người ra mở cửa là Chu Nhất Minh. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã khách khí nói: “Ồ, Yên Phiên Phi đến đấy à? Có việc gì không?”
Đã quen nghe anh ta gọi mình là Bé bự hoặc A Phi, giờ anh ta gọi cả họ tên thế này, tôi nghe không quen tí nào. Mà cái lối khách khí ấy của anh ta tôi lại càng không quen, quá xa lạ, thực sự quá xa lạ.
“Ờ, những thứ này là bố em bảo mang sang biếu bố mẹ anh.”
Anh ta vừa nghe thấy thế đã quay đầu lại gọi: “Mẹ ơi, Yên Phiên Phi mang đồ sang biếu bố mẹ này.”
Bảo mẹ anh ta ra xong, anh ta liền quay về phòng của mình, rõ ràng là có ý không muốn nói chuyện với tôi nữa. Bà Chu vớ được tôi thì chuyện trò không dứt, còn tôi lơ đễnh “vâng, dạ” cho phải phép. Không dễ gì bà mới chịu buông tôi ra, đi chợ mua đồ.
Tôi không cam tâm đi một chuyến công toi, liền tự động đi vào phòng Chu Nhất Minh. Anh ta đang hăng say tác chiến trên máy tính, những ngón tay trên màn phản quang điều khiển vũ khí giết nhân vật hoạt hình, giết tới giết lui thành một đống, ngoảnh mặt làm ngơ trước sự xuất hiện của tôi.
Tôi mặc kệ, đứng trước cái máy tính, che khuất tầm nhìn của anh ta. “Anh không nhìn thấy em phải không? Vậy như thế này đã nhìn thấy chưa?”
“Em làm cái gì thế? Mau tránh ra đi, anh đang qua cửa, không rỗi để để ý đến em, em đừng gây rắc rối nữa!”
“Anh không có thời gian để ý đến em hay là sau này không muốn để ý đến em nữa?”
Anh ta tránh không trả lời đúng trọng tâm: “Bà cô mau tránh ra cho tôi nhờ! Em mà còn gây rắc rối nữa là từ nay anh mặc kệ đấy.”
Anh ta vừa nói vừa đẩy tôi ra. Tôi đột nhiên cảm thấy rất tủi thân, trò chơi này hấp dẫn đến thế sao? Tôi đã hạ mình đến làm lành với anh ta rồi, vậy mà anh ta vẫn không thèm để ý, chỉ chuyên tâm chơi điện tử.
Tôi cắn cắn môi, không cam tâm cứ thế về tay không. “Chu Nhất Minh, em cần phải nói với anh về chuyện giữa chúng ta. Anh có thể ngừng chơi một lát được không?”
Anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không thèm ngó sang tôi một chút. “Giữa chúng ta có chuyện gì?”
“Đương nhiên là chuyện hai đứa yêu nhau rồi.”
“Ờ, là việc đó hả? Chẳng phải hôm trước đã nói rõ rồi sao, chúng ta kết thúc rồi.”
Tôi ngang ngược đập bàn, nói lớn: “Anh nói kết thúc là kết thúc ngay à? Em còn chưa đồng ý. Nếu cần nói thì em là người nói mới đúng.”
Anh ta đột nhiên tức giận, ném con chuột rồi đứng dậy, nói: “Dựa vào cái gì mà cần em phải đồng ý? Em nói bắt đầu thì bắt đầu, nói kết thúc thì kết thúc, anh là con rối để em mặc sức giật à? Bây giờ anh nói muốn chia tay. Mẹ kiếp, em chê anh lùn thì anh cũng chê em béo, nhìn xem cái mặt em tròn như bánh trung thu, cái eo em như thùng nước, chân thì to như chân voi... Anh không chơi với em nữa, anh đi kiếm chỗ khác tốt hơn!”
Những lời lẽ thô thiển đó khiến tôi điên tiết nhảy dựng lên. “Anh... còn dám chê em béo. Em béo thì làm sao? Béo có thể uống thuốc giảm béo, còn anh lùn thì vô phương cứu chữa, trừ phi dùng máy làm bún ép cho dài ra. Anh vẫn nghĩ kiếm được người tốt chắc, chi bằng anh nghĩ xem làm thế nào để thúc đẩy nền hòa bình thế giới có khi còn có triển vọng hơn.”
Anh ta đỏ mặt tía tai. “Anh lùn đấy thì sao nào? Napoléon có lùn không? Nhưng ông ấy có thể làm hoàng đế châu Âu đấy. Picasso có lùn không? Nhưng điều đó cũng không ngăn cản ông trở thành một họa sĩ thiên tài.”
“Anh là Napoléon? Là Picasso? Anh đừng có nằm mơ, anh chỉ là một con cóc không biết tự lượng sức mình mà đòi ăn thịt thiên nga thôi!”
“Cho dù anh chỉ là con cóc cũng kiên quyết không cần con cóc cái như em!”
“Anh... anh chết đi cho rồi!”
Chúng tôi quá thân thuộc, quá biết làm thế nào để đâm trúng tim đối phương. Trận cãi vã này long trời lở đất, còn căng thẳng hơn cả trận đấu khẩu hồi trung học, cãi nhau đến cuối cùng hai bên đều thốt ra những câu tuyệt tình nhất, tàn nhẫn nhất.
“Em đừng có đánh giá thấp anh. Rồi sẽ có ngày anh tìm được người tốt hơn em gấp mười lần, khiến em phải trố mắt mà nhìn!”
“Thế thì sau này em cũng tìm được người tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần để mắt anh phải lòi con ngươi ra!”
Lời đã nói đến bước này thì mối quan hệ cũng coi như căng thẳng lắm rồi. Tôi thở hổn hển, chỉ muốn chạy nhanh ra khỏi đây, liếc mắt chợt phát hiện ra chiếc di động củ