Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/577 lượt.

tội anh như thế được. Anh không có tư duy lành mạnh cũng là do cái trò chơi không lành mạnh của em đấy chứ!”
Tôi phải biện bạch cho cái thanh danh trong sạch của mình: “Ngày ấy em có hiểu gì đâu.”
“Anh cũng không hiểu cho nên mới ngốc nghếch cùng em chơi trò chơi. Trò đó...” Anh ta nói đến đó thì không nói tiếp nữa, cứ tủm tỉm cười.
Nhắc lại chuyện cũ, tôi xấu hổ quá liền vội vàng bỏ đi. “Em đi đây, anh cứ đứng đấy mà cười ngốc nghếch một mình đi.”
Tôi ba chân bốn cẳng chạy lên lầu, sau lưng vẫn còn vang vọng tiếng cười nói của Chu Nhất Minh: “Đèn cầu thang hỏng rồi, em chạy chậm thôi kẻo ngã đấy.”
Sau khi về nhà tắm rửa xong, tôi lên QQ kể cho Điền Tịnh nghe chuyện ngốc nghếch vì hồi bé thiếu hiểu biết ấy. Điền Tịnh gửi liên tiếp mấy biểu tượng cười ha ha. “Buồn cười chết mất, hóa ra còn nhỏ như thế mà cậu và Chu Nhất Minh đã chơi trò “vận động trên giường” rồi, hai người đáng yêu quá đi!”
Tôi cũng thấy buồn cười, hồi nhỏ sao lại ngốc đến thế? Ngốc đến đáng yêu!
Ngày hôm sau gặp lại Chu Nhất Minh, anh ta vẫn còn tủm tỉm cười vẻ ám muội. Tôi biết rõ anh ta cười cái gì, liền đá cho anh ta một cái. “Cảnh cáo anh nhé! Còn cười nữa là em không thèm chơi với anh đâu.”
“Thôi thôi, anh trai không cười nữa. Nói vào việc chính nhé, tối nay chúng ta ăn gì?”
Sau khi thử hẹn hò, tôi và Chu Nhất Minh tan làm thường hay đi ăn tối cùng nhau, ăn xong lại tiếp tục chương trình khác, chúng tôi phải nuôi dưỡng tình cảm trong thế giới của hai người.
Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Em muốn ăn ở nhà hàng nào có món khấu nhục[2'>.”
[2'> Món ăn nổi tiếng của Trung Quốc, làm từ thịt lợn, hơi giống món thịt kho tàu nhưng làm cầu kỳ hơn và có vị ngon hơn.
Anh ta vỗ ngực. “Không vấn đề gì, đi theo anh, có thịt ngay.”
Tôi hớn hở theo anh ta đi ăn. Chúng tôi ăn hết sạch một bát khấu nhục, ăn xong tôi mới thấy hối hận. “Haizz, lại ăn nhiều thịt rồi, giờ em đang giảm béo mà!”
“Em còn giảm béo cái nỗi gì! Giảm tới giảm lui cũng có gầy được chút nào đâu. Thôi, cứ như thế cũng được. Anh trai thấy em “châu tròn ngọc sáng” như vậy cũng không khó coi đâu.”
Câu nói này nghe thật dễ chịu! Tôi không cần phải chiến đấu với cái thể trọng của mình nữa. Thực sự không phải tôi không muốn ăn uống điều độ, ăn kiêng khổ quá rồi. Còn nhớ có lần để giảm béo tức tốc, một ngày ba bữa tôi toàn ăn táo, về sau ăn nhiều đến mức nhìn thấy táo đã ợ chua.
Tốt rồi, bây giờ không cần làm thế để lấy lòng bạn trai nữa. Chu Nhất Minh từ nhỏ đã quen nhìn thân hình Bé bự của tôi, có khi tôi gầy đi anh ta lại thấy không quen ấy chứ.
Thế là bữa tối tôi và Chu Nhất Minh thường đi khắp chốn, ăn uống no nê, sau đó lại tìm chỗ để chơi, chen chúc trên phố hoặc xem phim hay đến câu lạc bộ...
Có lần anh ta đề nghị dạy tôi chơi điện tử, kéo tôi vào phòng trò chơi. Về mặt này tôi rất ngốc, học thế nào cũng không biết chơi, còn anh ta lại là một cao thủ, trò gì cũng giỏi. Khi chơi trò gắp thú bông, chân tay tôi vụng về đến mức không gắp được con nào. Anh ta vừa ra tay đã gắp được một con gấu bông rất đẹp.
Tôi thích quá, ôm lấy con gấu bông khen ngợi anh ta: “Anh giỏi thế!”
“Cái đó thì nhằm nhò gì, năm xưa sau khi thi đại học xong, anh và đám bạn cùng lớp đi chơi thư giãn. Anh gắp được con thú bông to nhất, đắt nhất, đẹp nhất khiến cho mặt ông chủ khi đó tái mét.”
“Thật không? Thế con thú bông đó đâu?” Hình như tôi không nhìn thấy con thú bông nào ở nhà Chu Nhất Minh.
“Khi ấy anh đem tặng rồi, anh là con trai, chơi mấy thứ ấy làm gì.”
Tôi đang định hỏi anh ta tặng ai thì anh ta đã hỏi tôi trước: “Em nhìn lại xem, thích con nào nữa không? Anh trai gắp cho em.”
Tôi chỉ con thú bông to nhất. “Vậy anh gắp con to nhất kia cho em đi.”
“Không vấn đề gì.”
Gắp con thú bông to tướng như thế hơi khó nhưng sau nhiều lần thất bại, cuối cùng Chu Nhất Minh cũng gắp được. Tôi ôm hai con thú bông, một lớn một nhỏ, tâm trạng đang vui liền thưởng cho anh ta một nụ hôn. Anh ta không chịu, nói ít nhất phải thưởng hai cái, thế là tôi lại thưởng thêm một cái nữa.
Khi tôi ôm hai con thú bông về nhà, bố tôi vẫn chưa ngủ, ngước ánh mắt đầy hoài nghi sau cặp kính lão, hỏi tôi: “Sao mấy ngày nay tan làm con không về nhà ngay? Đi đâu thế? Mấy con thú đó ở đâu ra?”
Tôi nói dối mà sắc mặt không thay đổi: “Con đi dạo phố với Điền Tịnh, đi qua cửa hàng thú bông, thấy hai con này đáng yêu nên mua về.”
Bố tôi “ừm” một tiếng rồi nói: “Thì ra là thế, bố cứ tưởng con lại có bạn trai mới rồi.”
Tôi vội vàng phủ nhận: “Không có chuyện đó đâu, bố đừng đoán lung tung!”
Sau đó, tôi chạy vào trong phòng, bí mật gọi cho Chu Nhất Minh, nói lại cho anh ta nghe những lời bố tôi vừa nói. Anh ta vừa cười vừa thì thầm nói mẹ anh ta cũng nói thời gian gần đây tan làm không thấy anh ta đâu, có phải là có bạn gái mới rồi không.
Anh ta đương nhiên phủ nhận, một lời cũng không hé lộ. Mẹ anh ta còn dùng giọng điệu của Triệu Bổn Sơn[3'> nói: “Khả năng là có!”
[3'> Diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc.
Anh ta lại học theo cách đó trả lời: “Thật sự không c