Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/692 lượt.
ó.”
Tôi nghe thấy thế thì buồn cười quá, cảm giác hai chúng tôi cứ như đảng viên bí mật, hoạt động ngay dưới mũi quân địch mà không bị phát hiện.
Làm đảng viên bí mật cũng hay nhưng thực hiện công việc bí mật lại không dễ dàng gì. Hôm nay, tôi và Chu Nhất Minh đang ở nhà hàng thì gặp người quen. Chúng tôi đã thanh toán xong, chuẩn bị đi khỏi thì gặp La Lợi và ông chồng thạc sĩ cũng đến ăn.
La Lợi và chồng có vẻ ngoài rất cân xứng, vợ xinh đẹp, thon thả, chồng cao to, tuấn tú, đứng cạnh nhau có thể nói là một đôi kim đồng ngọc nữ. Mấy bức ảnh cưới của bọn họ đã được hiệu ảnh treo lên quảng cáo, một bức chụp rất tình cảm được một tờ tạp chí nào đó đăng nữa. Hai người đó là một đôi đáng để người khác phải ghen tỵ.
Nói thực, tôi rất ghen tỵ với họ. Bởi vì tôi nghĩ bọn họ quá may mắn, con đường tình yêu và hôn nhân quá thuận buồm xuôi gió, không như tôi gập ghềnh, khúc khuỷu! Dựa vào cái gì mà bọn họ lại may mắn đến thế? Thôi đi, tôi thừa nhận mình đang hẹp hòi đố kỵ với cặp đôi vừa may mắn vừa hạnh phúc này.
Thấy tôi đi cùng một người con trai, vẻ vô cùng thân mật, La Lợi có vẻ hơi ngạc nhiên, ngó Chu Nhất Minh mấy lần liền. Cô ấy cũng không nói gì nhiều, chỉ nói xã giao với tôi hai câu. Nhưng ngày hôm sau đi làm, cô ấy thì thầm hỏi tôi: “Anh chàng tối qua không phải là bạn trai của chị đấy chứ?”
Cô ấy dùng câu phủ định để hỏi, tôi cũng thuận thế phủ nhận: “Đương nhiên không phải rồi, chỉ là bạn học cũ thôi.”
Tôi hoàn toàn không ngờ anh ta lại cự tuyệt như thế, lập tức gào lên: “Cái gì?”
“Đi đôi giày tăng chiều cao ấy không thoải mái, mệt lắm!”
“Mệt, vậy ngày trước anh đi giày tăng chiều cao cùng Đinh Man đi hết phố này đến phố khác mua sắm sao không thấy kêu mệt? Giờ em bảo anh đi, anh lại than mệt. Anh như thế là có ý gì?”
Tôi không vui, Chu Nhất Minh lại càng không vui. “Chẳng có ý gì cả. Khi hẹn hò với Đinh Man, anh đi giày tăng chiều cao chỉ là muốn che đi khuyết điểm của mình. Lúc đó bọn anh mới yêu nhau, anh chỉ muốn thể hiện những gì tốt đẹp nhất. Nhưng mà Yên Phiên Phi, hai chúng ta đã quen biết nhau hơn hai mươi năm nay, chơi với nhau từ nhỏ, anh là người như thế nào, tính tình ra sao, cao thấp đến đâu em đều rõ cả, chẳng lẽ anh còn phải làm hàng nữa à? Anh thấp bé từ lâu em đã biết rồi. Nếu em thấy không chấp nhận được, cho rằng anh làm bạn trai của em sẽ khiến em bẽ mặt thì ngay từ đầu em đừng nên hẹn hò với anh làm gì. Thôi, anh trai không xứng với em đâu, chúng ta dừng ở đây đi, không thử thiếc gì nữa!”
Chu Nhất Minh nói một hơi rồi dập máy, tôi ngây ra một lúc lâu, vừa tức vừa lo lắng, vừa buồn vừa hận, cuối cùng giậm chân nói: “Thôi thì thôi, cứ làm như anh quý lắm ấy! Đồ Vi sinh vật!”
Sau khi biết chuyện tôi và Chu Nhất Minh cãi nhau, Điền Tịnh tỏ ra rất ngạc nhiên: “Chu Nhất Minh bình thường không phải là người dễ bị kích động, sao lần này lại nóng nảy thế, đôi ba câu đã đòi chấm dứt với cậu rồi?”
Tôi tự cho là mình đúng: “Thì thế, mình cũng có nói gì đâu, chỉ bảo anh ta đi giày tăng chiều cao vào thôi. Anh ta cứ làm như mình đòi giết anh ta không bằng, thà chết cũng không chịu làm theo.”
“Nhất Minh phản ứng là việc của Nhất Minh, chuyện này cũng không thể trách anh ấy được. Rõ ràng cậu phàn nàn anh ấy lùn khiến người ta bị tổn thương quá mức.”
“Ngày trước mình vẫn thường bảo anh ta lùn đấy thôi, có bao giờ anh ta tức giận với mình đâu. Ai mà biết lần này tự nhiên lại nổi khùng, vừa nói một cái đã giận dữ, cứ như mình chọc tiết anh ta vậy.”
“Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ. Trước đây cậu với anh ấy chỉ là bạn bè, cậu trêu thế nào cũng được. Bây giờ hai người đang hẹn hò, cậu coi thường anh ấy thì làm sao anh ấy chịu được! Đổi lại là cậu, anh ấy chê cậu là cô bạn gái này béo quá, sợ đưa cậu đi gặp bạn bè sẽ bị mất mặt, không muốn đưa cậu đi nữa, liệu cậu có ba máu sáu cơn không?”
Đặt mình ở địa vị người khác! Tôi không nói được gì nữa.
Điền Tịnh ngập ngừng hỏi: “Rốt cuộc cậu định thế nào, cứ thế chia tay với Chu Nhất Minh à?”
Lòng tôi rối như tơ vò. Biết chuyện này là do lỗi của mình trước, tôi quá đề cao thể diện, tôi cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận bạn trai của mình cao chưa đến một mét bảy, là một người thấp bé. Nhưng thấy người ta nói vậy, tôi cứ bị ám ảnh về chiều cao của Chu Nhất Minh, cảm thấy đi cùng một người bạn trai như thế, tôi sẽ không ngẩng cao đầu tự hào được. Cho nên anh ta đã tức giận, đã mắng tôi và muốn dứt khoát chia tay.
Sau hôm cãi nhau với Chu Nhất Minh trên điện thoại, anh ta không hề gọi lại cho tôi, tôi cũng nén uất ức không chủ động liên lạc với anh ta, muốn thử xem ai chịu ai.
Kết quả tôi không tìm anh ta, anh ta cũng chẳng đến tìm tôi. Mấy ngày nay, mặc dù sống cùng trong một tiểu khu nhưng tôi không hề nhìn thấy anh ta lần nào. Đây không phải cố tình tránh mặt thì là gì chứ?
May là tôi và Chu Nhất Minh tuy giận dỗi không gặp mặt cũng không liên lạc, nhưng bố mẹ hai nhà vẫn đi đi lại lại. Hôm nọ mẹ Chu Nhất Minh đặc biệt