Tác giả: Tắc Mộ
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.
ương Ninh Giản đưa Trương Ninh Giản ra ngoài cửa, nhỏ giọng an ủi Trương Nhất Manh: “Mẹ đừng suy nghĩ nhiều quá.”
Trương Nhất Manh nói: “Ừ, biết rồi.”
Trương Ninh Giản nói: “Tả Hưởng sẽ không động đến mẹ nữa, hắn không làm được đâu. Còn chuyện vừa rồi mẹ đừng để ý, chuyện đó không ảnh hưởng gì tới mẹ đâu.”
Trương Nhất Manh: “…”
Được rồi, tuy nghe rất là cảm động đó, nhưng mà sao đứa con này nói ra làm cô có chút sợ sệt…
Trương Nhất Manh không hiểu ra sao gật gật đầu, sau đó khom lưng tìm đôi giày thích hợp, nhưng mà cô chỉ tìm thấy mấy đôi giày cao gót, đôi dép duy nhất của cô thì bị mất lúc bị Tả Hưởng bắt cóc rồi, mấy đôi giày bệt bình thường cũng chẳng có…
Trương Nhất Manh nhớ ra mình có để một đôi giày bệt trong phòng quần áo, cô chạy lên, Trương Ninh Giản cũng theo đằng sau như một cái đuôi nhỏ.
Trương Nhất Manh mở cửa phòng quần áo ra, diện tích phòng không nhỏ nhưng nhìn quanh chỉ toàn là giày da, tất cả đều là của Trương Ninh Giản, chỉ có góc tường bên trái là của Trương Nhất Manh, trước đây cô không để ý những chuyện này lắm, nhưng bây giờ lại cảm thấy hơi chạnh lòng – – Mấy đôi giày này chẳng khác nhau là mấy, đường đường một người đàn ông mua nhiều giày vậy làm gì chứ?!
Trương Nhất Manh nhìn loanh quanh, ánh mắt cô chợt ngưng lại, cô nhìn thấy một đôi giày rất quen mắt…
Cô bước đến hai bước, lấy đôi giày lên ngắm nghía, rồi lại quay ra nhìn Trương Ninh Giản: “Đôi giày này… Con và Trương Ninh Trí đều có sao?”,
Trương Ninh Giản ngẩn người, lắc đầu nói: “Đây là loại thủ công đặc biệt, anh hai có một đôi khác.”
Trương Nhất Manh đặt giày về chỗ cũ, hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn Trương Ninh Giản, “Người cứu mẹ là con.”
Đôi giày đó khá là đặc biệt, trước khi Trương Nhất Manh ngất đi nhìn thấy nó nên lại càng ấn tượng hơn, khi nghe Trương Ninh Trí nói vậy cô cũng nhiều lần lén nhìn chân anh ta, nhưng không giống với đôi giày trong ký ức của cô.
Khi đó cô cứ nghĩ là Trương Ninh Trí đã đổi đôi giày khác…
Nhưng bây giờ thì cô đã hiểu, người chạy đến khi đó không phải là Trương Ninh Trí, mà là Trương Ninh Giản!!!
Vậy nên có thể đoán ra được…
Trương Nhất Manh nhìn sang vết thương vẫn chưa khỏi trên mặt Trương Ninh Giản…thì ra vết thương đó không phải là do tai nạn xe hay gì hết, rõ ràng là bị người ta đánh nên mới bị thương!!!
Ừm… Được rồi, lý do này coi như chấp nhận được…. Trên một phương diện nào đó…
Trương Nhất Manh nói: “Rồi, nói tiếp đi… Nhưng mà sau này phải chú ý, gặp chuyện này thì trước hết phải đảm bảo kẻ thù đã đo đất rồi, nếu không con xỉu mà mẹ cũng xỉu thì chỉ tổ xui xẻo cho cả hai thôi.”
Trương Ninh Giản suy nghĩ rồi nói: “Vậy cũng được.”
“… Được cái gì mà được… Thôi thôi, con nói tiếp đi, sau đó thế nào nữa?”
Trương Ninh Giản suy tư một lúc rồi nói: “Sau đó thì Tả Hưởng xông đến, thừa dịp con không chú ý đánh một cái vào mũi của con, sau đó…”
“Sao sao?”
“Sau đó con mặc kệ hắn, đặt mẹ lên băng ghế bên cạnh trước…” Trương Ninh Giản rụt người lại.
Trương Nhất Manh: “… Sau này con mà còn như vậy thì mẹ đánh chết con đó!! Mẹ nói thật đó!!!”
Cô vừa tức giận, lại vừa bực bội Trương Ninh Giản, tên Tả Hưởng đó cũng có mạnh bao nhiêu đâu…
Trương Nhất Manh bỗng nhiên nhớ tới Tưởng Quân, nói: “Vậy còn người đàn bà kia thế nào?”
Trương Ninh Giản nói: “Sau khi đặt mẹ nằm lên ghế đàng hoàng, con liền quay lại đánh Tả Hưởng, Tả Hưởng thấp hơn con, sức cũng không bằng con, đánh hắn ta hai cái thì đã xụi lơ rồi, sau đó hắn tự dưng bổ nhào vào người con, bị con chặn cái trán lại, hắn liền uỵch uỵch.”
Uỵch uỵch…
Tả Hưởng thấp hơn Trương Ninh Giản không ít, hắn ta cao chừng 1m73 còn Trương Ninh Giản tận 1m85, Trương Nhất Manh hoàn toàn có thể tưởng tượng được cảnh Tả Hưởng bị Trương Ninh Giản chặn cái trán lại, mà tay thì không đủ dài, muốn đánh mà đánh không được buồn cười đến mất nào…
Trương Nhất Manh đột nhiên nghĩ, nếu đó là một cửa qua trò chơi thì Tả Hưởng nhất định là BOSS nhỏ ở cửa thứ nhất, chỉ có 5 vạch máu…
Thật không thể nào tin nổi trước kia hắn ta lại có thể làm khó dễ nhà họ Trương…
Trương Ninh Giản cẩn thận nhìn sắc mặt của Trương Nhất Manh, nói: “Con không có đánh phụ nữ.”
“Ờ… Vậy người đàn bà đó con xử lí thế nào?” Trương Nhất Manh hỏi, “Chẳng lẽ đuổi cô ta đi?”
Con ngươi Trương Ninh Giản đảo vài vòng, rõ ràng là đang chột dạ: “Thấy con đánh Tả Hưởng, bà ta liền chạy qua, con chỉ lấy chân đẩy bà ta một cái thôi, bà ta đã vấp chân té…”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Giản lo lắng nói: “Mẹ! Con thật sự không có đánh phụ nữ, cũng không có xu hướng bạo lực gia đình đâu…”
“Bạo lực gia đình?!”Trương Nhất Manh không hiểu: “Chuyện này liên quan gì tới bạo lực gia đình?”
Trương Ninh Giản lí nhí nói: “Tức là con không có đánh mẹ…”
“…Chuyện này không phải là bạo lực gia đình.” Trương Nhất Manh nói: “Sau này rảnh rỗi sẽ giải thích cho con nghe, rồi nói tiếp đi…”
“Con đánh Tả Hưởng thêm một cái cho hắn bất tỉnh, sau đ