XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Ai Nói Tôi Kết Hôn

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

i tìm ở đâu. Tên tiểu tử kia giống như con báo lập tức mất bóng dáng rồi.”
“Kia làm sao bây giờ, hắn cũng sắp biết rõ. Hắn có thể tranh con trai với em không? Vạn nhất...”
Tả Tư Ninh cơ hồ la hoảng lên, cô nắm chặt vai Mạn Lâm, ra sức lay động, khí lực kinh người.
Đây là chuyện cô lo lắng nhất, con trai chỉ là của cô, không có quan hệ với họ Lục. Lúc hắn không muốn phụ trách, không muốn có con thì cũng chính là lúc hắn mất đi cơ hội được Hữu Hữu kêu một tiếng ba rồi. Huống chi, nếu Hữu Hữu biết rõ thân phận của hắn, trong lòng con trai sẽ có bao nhiêu khổ sở a. Trong mắt con trai, ba của bé là một siêu nhân không gì không làm được, cũng giống như là thần vậy. Nếu để cho con biết ba của mình chính là một kẻ lưu manh... Tả Tư Ninh thật sự không dám tưởng tượng tình cảnh kia.
Mạn Lâm vỗ vỗ bờ vai của cô, ra hiệu cho cô đừng nên gấp gáp, còn mình thì đi xuống bếp rót một ly sữa ấm cho Tư Ninh bình tĩnh lại. Lúc vào phòng thì cô phát hiện Tả Tư Ninh đã đi mất. Cô liếc mắt nhìn cánh cửa chống trộm bị mở ra, bất giác thở dài một hơi: nha đầu kia cũng không chịu nghe mình nói hết lời sao?
Lúc Hữu Hữu từ phòng bên cạnh đi sang, bé nhìn xung quanh. Trong ánh mắt nho nhỏ xuất hiện thần sắc khẩn trương: “Dì Mạn Lâm, mẹ đâu?”
Xe cộ đi lại không dứt trên đường cái, Tả Tư Ninh lại một đầu đâm vào. Cứ nhìn thấy chỗ hở liền lách đi qua, ánh mắt tìm kiếm bốn phương, đến lúc không tìm thấy mục tiêu lại tiếp tục lách đi sang chỗ khác. Bởi vì cô xông loạn nên có tài xế xuýt đâm phải cô. Người lái xe kia mở cửa sổ, nhô đầu ra mắng vài câu.
Người phụ nữ bên trong chiếc Maserati màu trắng nhìn màn này một hồi. Cảm thấy trong này tất phải có chuyện gì đó. Bởi vậy cô bấm điện thoại cho trợ lý: “Phái người đến đường cạnh sông Hoàng Hà.”
Lâm Tĩnh ngồi ở bên cạnh tựa hồ vừa mới tỉnh ngủ, ánh mắt nửa mở nửa khép, vừa ngáp vừa hỏi: “Thiến Thiến, em nói chuyện với ai?”
Không sai, người ngồi đằng sau tay lái chính là Lâm Thiến. Cô mỉm cười: “A... hình như em trong quán bar quên ít đồ nên để cho trợ lý tới xem một chút.”
Tối hôm qua sau khi Lâm Tĩnh gặp Tôn Minh Huân xong thì qua quán bar hội họp với em gái, hai người ở đó chơi cả đêm, ngủ thẳng tới giữa trưa mới tỉnh.
Lâm Tĩnh liếc mắt nhìn em gái một cái, trong mắt có chút giật mình: “Thật hâm mộ em, uống bao nhiêu cũng không say. Chịu đựng suốt đêm cũng không có quầng thâm, thần thái sáng láng. Không phải em uống thần dược gì đó chứ?”
Lâm Thiến nở nụ cười: “Thần dược thì không có, trái lại lại có thuốc trị bệnh tâm thần, chị muốn không?”
Lời nói này làm Lâm Tĩnh phá lên cười.
*******************************************************
Hàn Duệ vừa về đến nhà không được bao lâu thì ông chủ Ninh Thiếu của công ty đại diện cho Tư Ninh gọi điện thoại đến. Tiểu tử này nói chuyện cười hì hì nhưng tin tức đưa ra làm cho người ta thực sự đau đầu. Hắn nói là Tả Tư Ninh chạy loạn trên đường bị phóng viên chụp lại, nhìn qua thấy bộ dáng của cô không có tinh thần.
Tới cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Lúc xe Hàn Duệ chạy tới đường cạnh sông Hoàng Hà, anh nhìn thấy một vòng vây không ít người bên cạnh một tiệm tiện lợi, còn có cả phóng viên cầm microphone. Anh nghĩ thầm rằng Tả Tư Ninh chắc chắn là ở trong này cho nên chen vào trong tiệm...
Khi khoảng cách giữa anh và tiệm tiện lợi còn chừng năm trăm mét, người đại diện Lan Tả cùng trợ lý Tiểu Mỹ che chở Tả Tư Ninh thoát khỏi vòng vây của phóng viên, đi vào xe. Tả Tư Ninh nhìn thoáng qua tiệm tiện lợi, dường như nhìn thấy người nào đó, nhưng chỉ chớp mắt người nọ đã không thấy tăm hơi, hơn nữa âm thanh từ đám phóng viên quá ồn ào nên cô cũng không để ý tới, nghĩ rằng mình chỉ hoa mắt thôi.
Sau khi lên xe, Lan Tả thở dài một hơi, cô đã không còn khí lực để rống, chỉ trừng mắt lên: “Em nói em đang làm cái gì vậy? Vô duyên vô cớ làm ra bộ dáng kẻ điên cho người ta xem. Em có biết hay không, những chuyện này ký giả sẽ viết thành như thế nào?”
Tả Tư Ninh trầm mặc, có thể là vừa rồi chạy thoát quá vất vả, một hồi lâu cô mới đột nhiên nắm lấy tay của Lan Tả: “Lan Tả, không bằng mình thừa cơ hội này tuyên bố lui ẩn đi.”
Nguyên tưởng rằng Lan Tả sẽ chửi mắng một trận, có khi còn đánh đập, nhưng ra khỏi sự mong đợi, Lan Tả không nói gì. Cô chỉ lấy ra điếu thuốc, châm lửa, cũng không thèm quan tâm đến không khí không lưu thông trong xe, cứ thế mà hít vào nhả ra.
Tả Tư Ninh cảm thấy có chút sặc nhưng cô không dám lớn tiếng khụ, sợ chọc giận Lan Tả thì việc này càng khó thương lượng. Thông cổ họng, cô nhìn chằm chằm Lan Tả, biểu tình chân thành: “Lan Tả, chị nhìn tư chất của em, trên không ra trên, dưới không ra dưới, không đủ trong sáng, diêm dúa lẳng lơ lại chưa tới, giọng hát thì cũng chỉ tàm tạm. Người có thực lực hơn em có rất nhiều, cứ như vậy em dựa vào cái gì để nổi bật a? Cứ dở ông dở thằng một chỗ không bằng lui ẩn cho rồi.”
Lan Tả vẫn như cũ không nói lời nào. Điều này làm cho lòng người lo sợ a. Từ trước đến nay đều là Lan Tả che chở cho Tả Tư Ninh. Tuy đôi lúc hai người có ý kiến trái ngược n