Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
hưng rất nhiều lần Lan Tả dung túng Tả Tư Ninh. Theo lương tâm mà nói, Lan Tả đã tốn không ít tinh lực lên người Tả Tư Ninh, hiện tại Tả Tư Ninh nói muốn bỏ cuộc, muốn lui ẩn, điều này đối với Lan Tả quả thật là quá không chịu trách nhiệm rồi.
Vài phút qua đi, Lan Tả dùng móng tay gẩy tàn thuốc, biểu tình bình tĩnh dị thường: “Cho chị lý do, tại sao em đột nhiên đề xuất chuyện lui ẩn.”
Tả Tư Ninh nhìn cô một cái, há mồm do dự: mình nói là vì con trai sao? Tư Ninh suy tư một lát mới mở miệng: “Chị cũng biết, em đã kết hôn. Chồng em không thích em làm nhân vật của công chúng, cho nên...” Lúc nói ra lời này, trong lòng Tả Tư Ninh mặc niệm: Hàn Duệ a, chỉ là mượn cờ hiệu của anh một chút, yên tâm, Lan Tả khẳng định không lấy dao tới chém anh.
Lan Tả a một tiếng, vừa định đáp lại cái gì, bỗng nhiên xe dừng lại. Các cô ngồi ở phía sau ngã nhào về phía trước, đập đầu vào ghế trước. Trong lúc đầu váng mắt hoa các cô nghe thấy tiếng tài xế quát mắng: “Bệnh thần kinh a. Người này lái xe như thế nào?” Chỉ thấy một chiếc xe vận tải màu đỏ đổi làn đường, ngăn ở trước xe của công ty. May mà tài xế thắng xe kịp thời bằng không có thể bị đâm rồi.
Hàn Duệ đi vào trong tiệm tiện lợi nhưng không thu hoạch được gì. Trong tiệm quả thật có minh tinh nhưng không phải là Tả Tư Ninh mà là Tôn Minh Huân. Nếu Hàn Duệ nhớ không lầm, lần trước tại siêu thị, hắn có quen biết Lâm Thiến.
Mới vừa ra cửa, một bóng người vừa vặn đập vào mắt, lông mày Hàn Duệ khẽ nhướng: “Sao em lại ở trong này?”
Ánh mặt trời rơi vào phía sau thân thể người phữ nữ, cô như là được bao phủ trong ánh sáng rực rỡ, trên người, trên mặt đều là sắc thái nhu hòa. Chỉ thấy cô mỉm cười: “Vừa mới từ chỗ bác sĩ Trương trở về, nghe nói có bạn ở trong này nên đến xem, còn anh?”
Từ khi Hàn Duệ tiến vào nhà họ Lâm, anh liền rõ ràng là nhị tiểu thư nhà họ Lâm thân thể mảnh mai. Lâm Chấn Hải phái bác sĩ chuyên môn tới chiếu cố thân thể cô, chính là bác sĩ Trương. Chị của cô – Lâm Tĩnh thì khác, thân thể tốt khủng khiếp, nhiều năm như vậy mà từ cảm mạo đến phát sốt... cái gì cũng đều không bị.
Hàn Duệ khẽ nhấc mắt kính: “Có hẹn gặp mặt ở trong này nhưng người đó còn chưa có tới.”
Lâm Thiến cười đến ôn nhu hiền hòa, hất đầu một chút: “Vừa rồi em ở bên phố có nhìn thấy xe của Tả tiểu thư hình như có tai nạn nhỏ. Không biết bây giờ có còn ở đó hay không.” Cô vẫn duy trì cười cười nhìn Hàn Duệ lên xe rời khỏi. Mãi đến khi xôn xao từ trong cửa hàng tiện lợi hướng ra ngoài, mãi cho đến khi Tôn Minh Huân đi tới bên người cô.
Tôn Minh Huân không hề báo trước cởi áo khoác phủ lên đầu cô, sau đó kéo tay cô chạy đi. Vừa chạy vừa thấp giọng cười: “Làm sao lại đột nhiên gọi điện thoại bảo anh tới nơi này? Chẳng lẽ muốn bổ sung thêm bữa ăn khuya ngày hôm qua?”
Lâm Thiến bỗng nhiên ho lên, đồng thời giọng của cô cũng có vẻ thở rất gấp: “Minh Huân, đến cạnh quán cafe liền dừng lại đi.” Xem thể lực cô tựa hồ là chống hết nổi.
Minh Huân đỡ cô vào quán cafe, nhìn vào tấm gương phản chiếu hình ảnh hai người tựa vào nhau, hắn bỗng nhiên cảm thấy cực kì ấm áp, nếu có thể càng tiếp sát thì tốt rồi.
Bất quá đáng tiếc, Lâm Thiến nhanh chóng đem trả áo khoác cho hắn, đồng thời kéo ra một khoảng cách. Cô giống như không nhận thấy vẻ mặt Tôn Minh Huân biến hóa, cô cười sáng lạn: “Em nhớ rõ anh thích uống Lam Sơn đúng không?”
Tôn Minh Huân không có cách nào kháng cự nụ cười ấm áp rực rỡ như vậy của cô, còn có trí nhớ tốt của cô nữa, tựa hồ như đều nhớ mọi chuyện của bọn họ ở trong lòng. Có đôi khi hắn cảm giác được rằng Lâm Thiến có ý tứ với mình, bằng không cô hẳn không cho hắn cơ hội tiếp sát cô. Có đôi khi hắn lại cảm thấy cô kháng cự mình, bởi vì cô chưa bao giờ cho mình cơ hội tiếp cận cô gần hơn nữa.
Loại cảm giác đụng tới đầu ngón tay lại không được cầm tay làm hắn cảm thấy chán ốm, nhưng mỗi lần thấy Lâm Thiến, điểm chán nản này đều bị ném ra sau đầu.
Tôn Minh Huân tự giễu nở nụ cười: “Đúng vậy, Lam Sơn.” Bởi vì đó là loại em thích, nửa câu sau hắn không dám nói ra miệng.
Lúc này Lâm Thiến đang nhìn tình hình bên ngoài qua cửa sổ. Cô nhìn thấy hai người đàn ông từ chiếc xe tải màu đỏ mang theo một người phụ nữ lên xe, nhìn thấy Hàn Duệ chạy tới hiện trường cùng những người còn lại trên xe nói chuyện. Cô bình tĩnh uống loại Lam Sơn mà người phục vụ đưa tới, đầu lưỡi quẩn quanh hương thơm thơm ngọt nồng đậm. Mùi vị đặc biệt của Lam Sơn giờ phút này lại điểm thêm mùi vị của việc nắm trong tay toàn cục.
Tôn Minh Huân có rất nhiều phỏng vấn, bởi vậy ngồi vài phút thì lại phải đi đến buổi phỏng vấn khác. Lúc sắp chia tay hắn dặn dò Lâm Thiến phải chiếu cố kĩ lưỡng thân thể mình.
Lâm Thiến nhìn hắn một cái, khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng, tựa hồ có chút tiếc nuối. Sau khi hắn rời đi, cô gọi điện cho phụ tá, muốn biết chuyện tình cô muốn tra đã có kết quả chưa. Trực giác của phụ nữ cho cô biết bên trong tất có chuyện thú vị, Tả Tư Ninh người này rất thú ví.
Đã thật lâu không ai có thể khơi mào dục vọng chiến thắng trong cô.