Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
con ly tán, nhảy lầu tự tử, tin tức lên cả ti vi và báo chí, dọa Tiểu Băng sợ hết hồn, vội khuyên anh: “Đúng là có một số người phất lên nhờ đầu cơ cổ phiếu, nhưng đó là người ta lợi dụng kẽ hở lúc cơ chế thị trường giao dịch chưa hoàn chỉnh để kiếm tiền. Bây giờ chẳng còn chỗ hở nào nữa rồi, anh muốn giống người ta phất nhanh nhờ mua cổ phiếu cũng không khả thi lắm. Trước đây em nghe người ta nói, nếu ngay cả bác gái ở chợ cũng bắt đầu mua cổ phiếu thì thị trường cổ phiếu sẽ rất nhanh sụp đổ.”
Về những chuyện này, anh không thể không phục Tiểu Băng, vì cô ấy rất thông minh, nhận thức nhanh, lại lăn lộn trong xã hội mấy năm, có nhiều chuyện tinh tường hơn anh rất nhiều, ngay cả việc dự đoán cổ phiếu nào sẽ lên giá cũng chính xác hơn anh, nếu Tiểu Băng nói anh mua cổ phiếu không kiếm được tiền thì khẳng định là không kiếm được tiền, vả lại anh cũng chẳng có bao nhiêu vốn để đầu cơ cổ phiếu, đành buông xuôi giấc mộng hão huyền.
Phí ưu tiên của họ không nhiều, chuyện này luôn đè nặng trong lòng anh, sợ Tiểu Băng không được xếp top đầu trong danh sách chờ, mãi không đến lượt thay thận, khiến bệnh tình nghiêm trọng hơn. Tuy anh hận đến mức nghiến răng nhưng trong lòng không thể không thừa nhận bệnh viện quá khôn ngoan, phí ưu tiên không đặt giới hạn tối đa, không nói giá cả cụ thể, chỉ nói “nộp càng nhiều, xếp càng cao”, điều đó chẳng khác nào cổ vũ người bệnh thi nhau nộp tiền ư? Ai cũng muốn xếp lên trước, ai cũng sợ người khác nộp nhiều hơn, thế là mỗi người đều lặng lẽ phấn đấu, muốn vượt qua các bệnh nhân khác.
Tiểu Băng không chủ trương nộp quá nhiều phí ưu tiên, cô nói khoản đó nộp cho bệnh viện như cái hang không đáy, lấp mãi không đầy, không bằng giữ lại một ít để biếu bác sĩ Tiêu, như thế càng chắc chắn được xếp lên trước.
Đàm Duy hiểu Tiểu Băng nói vậy là có đạo lý, chuyện đến ngày hôm nay, anh chỉ có thể lợi dụng bác sĩ Tiêu, nhưng anh kiên quyết muốn cùng Tiểu Băng đến nhà anh ta. Hai người gọi điện cho chị Diệp trước, hỏi xem biếu bao nhiêu thì hợp lý. Chị Diệp không nói con số cụ thể, chỉ bảo bọn họ lượng sức mà làm. Hai người bàn bạc rồi làm một phong bì hai nghìn, còn mua thêm ít quà, cùng đến nhà bác sĩ Tiêu.
Nhà của bác sĩ Tiêu rất đẹp, bốn phòng một sảnh, có hai phòng ngủ cho con trai, con gái, hai phòng còn lại là phòng ngủ và thư phòng của anh ta, mọi ngóc ngách trong nhà đều có ảnh của hai đứa trẻ, đàn piano cũng chuẩn bị cho chúng, xem ra đúng là rất yêu con, nhưng hoàn toàn không có dấu vết của vợ, ngay cả ảnh kết hôn cũng không thấy.
Trước kia Tiểu Băng từng học piano một thời gian, còn giành được giải thưởng trong mấy cuộc thi, bây giờ thấy nhà bác sĩ Tiêu có đàn piano, bèn nhớ nghề muốn trổ tài, việc đáng làm phải làm, ra tay xuất chiêu. Cũng không biết bác sĩ Tiêu nghe hiểu không nhưng khẩu khí thì như thể mình là một chiếc piano vui vẻ, khen Tiểu Băng trời sinh có đôi tay của một nghệ sĩ dương cầm.
Đàm Duy vô cùng hổ thẹn vì mấy năm nay anh đã quên mất tài năng thiên phú này của Tiểu Băng, không mua nổi cho cô một cây đàn, nói đi nói lại vẫn là vì cái nghèo. Anh lập tức hạ quyết tâm, nhất định phải tìm mọi cách kiếm tiền, không chỉ để có tiền cho Tiểu Băng thay thận mà còn để mua cho cô một cây đàn.
Trước khi đi, Tiểu Băng đặt phong bì lên cây đàn của bác sĩ Tiêu. Sau khi trở về, anh nghe Tiểu Băng nói để tiền trên đàn piano, cảm thấy không ổn cho lắm, ngộ nhỡ bác sĩ Tiêu không phát hiện ra số tiền đó thì sao? Nhưng Tiểu Băng nói với giọng chắc nịch: “Anh yên tâm, anh ta nhất định sẽ phát hiện ra.”
Quả nhiên, bác sĩ Tiêu không chỉ phát hiện ra chiếc phong bì trên cây đàn mà còn đoán ra chủ nhân của nó. Hôm sau anh ta gọi điện cho Tiểu Băng, kêu cô đến cầm phong bì về.
Đàm Duy tan làm về nghe thấy vậy, không hiểu được liền hỏi: “Sao vậy? Tiền ít quá hả?”
“Không rõ lắm, dù sao thì anh ta bảo em tối nay đến chỗ anh ta lấy phong bì về, anh ta nói nếu em thật sự có lòng muốn cảm ơn anh ta thì giúp anh ta dịch một ít tài liệu y học là được, tiếng Anh của anh ta không giỏi, hồi trước là vợ anh ta dịch giúp, sau này vợ anh ta không muốn dịch nữa, anh ta đều bỏ tiền thuê người ta dịch hộ.”
“Thế thì anh cùng đi với em.”
“Anh ta chỉ bảo em đến đó, không bảo anh cùng đi...” Tiểu Băng do dự một lát, đoạn lên tiếng: “Cũng được... anh muốn đi thì đi...”
Hai người lại chạy đến chỗ bác sĩ Tiêu, bác sĩ Tiêu trách móc: “Hai người làm thế này là sao hả? May mà hôm qua chỉ có hai người đến đây, nếu không, cậu lẳng lặng để tiền ở đó, tôi sẽ không biết là của ai...”
Đàm Duy lên tiếng giải thích: “Tại chúng tôi nghe chị Diệp nói...”
“Nghe cô ta nói? Cậu đi hỏi cô ta xem tôi đã từng nhận phong bì của cô ta chưa? Đây đều là do bệnh nhân và người nhà các người tự làm. Người như tôi ham danh hơn ham lợi, cậu có biếu phong bì hay không thì tôi cũng sẽ dốc hết sức chữa trị, lẽ nào tôi còn dám mờ mắt khai đao, làm hỏng danh tiếng của tôi?”
Tiểu Băng nịnh nọt: “Tối qua em đã nói với Đàm Duy rồi, bác sĩ Tiêu là một người vô cùng liêm khiết, sẽ không nhận phong bì c