Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
ó đều là tiền vơ vét được, anh hỏi bọn họ lấy tiền cho Tiểu Băng chữa bệnh, coi như là lấy cho dân, dùng cho dân thôi. Anh có vũ khí bí mật, bọn họ không dám làm gì anh, làm sao có thể xảy ra chuyện gì?”
“Dù thế nào đi nữa, chú cũng đừng có nghĩ đến việc đó, bọn anh bây giờ chưa cần tiền, đợi đến lúc cần, anh nhất định sẽ nói cho chú.”
“Hứa rồi đấy, đến lúc đó chú phải nói cho anh, biết chưa!”
Nộp xong tiền đặt cọc, trong lòng anh nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Về số tiền còn lại, anh cũng tính xong rồi, mặt dày hỏi vay nóng Tạ Di Hồng, thêm cả tiền của chú Đàm nữa, còn có một giáo viên trong khoa đồng ý cho anh mượn tiền, gần như đã đủ rồi. Sau này sẽ trả lại cho họ trước tiên, còn người trong nhà thì có thể trả sau được.
Sau khi Tiểu Băng xuất viện, hằng tuần vẫn phải đến bệnh viện làm thẩm tách hai lần, một lần khoảng bốn, năm tiếng đồng hồ, thêm thời gian đi về, hết cả một ngày. Khi bắt đầu, Đàm Duy đều đưa cô đến bệnh viện, về sau Tiểu Băng khuyên anh đừng đi cùng nữa, tránh để anh xin nghỉ nhiều quá, lại ảnh hưởng đến việc dạy học, tiền dạy cũng ít hơn, cô nói một mình cô có thể đi được, bởi vì ngoài quả thận lười biếng không chịu làm việc, những bộ phận khác trong cơ thể hoàn toàn bình thường, tự đi làm thẩm tách sẽ không có vấn đề gì cả.
Anh không lay chuyển được Tiểu Băng, mà quả thật cũng không thể làm lỡ việc dạy học được nữa, liền đồng ý để Tiểu Băng tự đến bệnh viện làm thẩm tách, nhưng nhất định phải đi taxi, không được đi xe buýt.
Tiểu Băng nói: “Anh yên tâm, em sẽ đi taxi, bây giờ động một tí là mấy chục, mấy trăm nghìn tệ, em cũng được mở rộng tầm mắt rồi. Đi taxi đã là gì? Cũng chỉ có mấy đồng, có tiết kiệm cũng chẳng được bao nhiêu, còn mang hại vào người...”
Đây chính là những lời thật lòng, hai người họ hiện giờ quả là đã được mở mang tầm mắt về vấn đề tiền nong, biết tiền không phải là tiết kiệm mà ra, mà là phải kiếm về. Anh cũng chơi sang một lần, mua điện thoại di động để tiện liên lạc với Tiểu Băng. Trong nhà cũng xa xỉ hơn, nối mạng để Tiểu Băng ở nhà đỡ buồn. Hiện tại họ cảm thấy những chuyện này chỉ là chút tiền nhỏ như hạt vừng, tiêu không chớp mắt.
Tiểu Băng từ lần nhập viện thì không đi làm nữa, có lúc nhận ít tài liệu dịch về nhà làm, sau này còn lấy chiêu “người đạt được điểm tối đa trong kỳ thi tiếng Anh vào đại học”, mở một lớp dạy thêm tiếng Anh ở nhà, mỗi tuần hai tối dạy thêm tiếng Anh cho học sinh trung học thuộc trường Đại học B, mỗi tháng cũng kiếm được ít tiền. Đàm Duy kiêm thêm mấy lớp ở một trường đại học tư nhân, mỗi tháng có thể kiếm được nhiều hơn một chút. Thu nhập của hai người họ, cộng thêm tiền bảo hiểm y tế, ba mẹ hai bên thỉnh thoảng lại hỗ trợ một ít, cơ bản có thể chi trả sinh hoạt phí và chi phí thẩm tách máu của Tiểu Băng hằng tháng.
Nhưng trong lòng Đàm Duy lại không hề thanh thản, anh từ nhỏ đến lớn chưa từng nợ nần, bây giờ đột nhiên lại gánh một khoản nợ lớn như vậy, quả thực khiến anh ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng luôn lo lắng đến chuyện trả nợ, ngày nào chưa trả thì ngày đó không yên.
Anh nghe ngóng chuyện ra ngoài kinh doanh kiếm tiền, nhưng kỳ lạ là trước kia, khi anh chưa đề cập đến việc ra ngoài làm, những người bạn đã ra ngoài kinh doanh của anh đều nói “ra khơi” như thể “ra biển vàng”, người biết bơi sẽ kiếm được một đống tiền, người không biết bơi có chết đuối cũng vàng dát đầy người. Những người bạn không “ra khơi” thì thích khoe mình là anh em với sếp trong công ty này, kết huynh đệ với sếp trong công ty khác, nhưng đến khi anh nhờ họ giúp giới thiệu mình vào công ty nào đó, khẩu khí của mọi người đều thay đổi.
Có người nói: “Cậu ở trường làm tốt như thế, vào công ty làm gì chứ? Làm doanh nghiệp rủi ro rất cao, đến lúc thua lỗ thì cả tiền vốn ban đầu cũng mất.”
Lại có người nói: “Cậu thứ nhất không có chỗ dựa, thứ hai không có vốn, thứ ba không mặt dày, thứ tư không thâm hiểm, cậu muốn kinh doanh làm giàu ở Trung Quốc hả? Đừng có mơ mộng nữa!”
Người tốt bụng thì an ủi anh: “Cũng không phải là mấy người “ra khơi” làm giàu thông minh hơn cậu, quan trọng là cậu đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để lập nghiệp, mấy người từ hai bàn tay trắng phất nhanh trong một đêm đều là những người tỉnh ngộ trước tiên, biết xem tình thế, lợi dụng thời điểm để kiếm một đống tiền.”
Thế là anh muốn đầu cơ cổ phiếu, bởi vì đầu cơ cổ phiếu không cần xin xỏ để vào công ty của người khác. Anh nghe nói ở Trung Quốc bây giờ, ai cũng chơi cổ phiếu, người người phất lên, đến bác gái bán cám gà trong chợ Đại học B cũng mua cổ phiếu, sau đó biến mất hoàn toàn khỏi chợ, hại mọi người ngay cả cám gà cũng chẳng có mà mua.
Anh nghĩ chỉ số thông minh của mình dù gì cũng cao hơn bác gái bán cám gà chứ? Tại sao lại không mua cổ phiếu, kiếm tiền thay thận cho Tiểu Băng? Anh chạy đi mua mấy quyển sách như Bí quyết làm giàu từ thị trường cổ phiếu, Làm thế nào để điều khiển thị trường cổ phiếu... để xem xem đầu tư mua cổ phiếu thế nào mới kiếm được tiền.
Thời gian đó, Đại học A mới có hai người đầu cơ cổ phiếu đến táng gia bại sản, vợ