Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.

ủa bệnh nhân đâu, anh ấy còn không tin...”
Bác sĩ Tiêu nói: “Không phải là liêm khiết hay không liêm khiết, nếu là người khác tặng thì tôi cũng nhận không từ, chính bởi vì lề thói này, dù tôi không nhận, bệnh nhân cũng cho là tôi đã nhận, nhưng nếu đồng nghiệp biết tôi không nhận quà còn bảo tôi quái đản, tôi cớ gì phải rước cái phiền phức đó? Tôi thấy hai người thiếu tiền, lại làm việc quá khả năng của mình, như thế chỉ lo hai người quá vất vả. Chút tiền này đối với tôi chẳng là gì hết, nhưng đối với hai người thì vẫn là một khoản lớn.”
Tiểu Băng vội vàng nói: “Thế để em giúp bác sĩ dịch tài liệu nhé!”
Bác sĩ Tiêu cầm mấy tập tài liệu ra đưa cho Tiểu Băng: “Em dịch giúp tôi hai tập này, nếu có chỗ nào không hiểu, cứ để cách ra đó, khi nào có thời gian thì hai chúng ta cùng giải quyết, em dịch từng câu từng chữ của cả đoạn cho tôi, tôi sẽ biết là đang nói đến vấn đề gì. Tôi chỉ tội không giỏi tiếng Anh, nếu tiếng Anh của tôi tốt thì còn chôn chân ở chỗ này làm gì, mà đã thăng quan tiến chức từ lâu rồi...”
Tiểu Băng ỏn ẻn nói: “Em có lời này hơi ích kỷ, em cũng mong tiếng Anh của bác sĩ không giỏi, nếu không bác sĩ đi nơi khác, em phải làm thế nào bây giờ?”
Bác sĩ Tiêu cười toe toét, hứa hẹn: “Em yên tâm, cho dù ngày mai tôi phải lên trung ương, tôi cũng phải dành thời gian tối nay để làm xong chuyện của em.”
Hai người mang phong bì về, không nhịn được lại tranh luận một trận. Đàm Duy nói: “Xem ra bác sĩ Tiêu vẫn là một người không tồi, chỉ là hơi kiêu ngạo, nhưng người ta có tài, kiêu ngạo cũng đúng.”
Tiểu Băng nói: “Đàn ông thì phải kiêu ngạo một chút, đàn ông kiêu ngạo mới có sức hấp dẫn...”
Anh mỉa mai một câu: “Có phải em đã bị anh ta... hấp dẫn rồi không?”
“Ha, lại ghen tuông bậy bạ rồi đấy! Chồng em còn kiêu ngạo hơn cả anh ta kia. Anh có biết không, trong mắt phụ nữ, người đàn ông quyến rũ nhất chính là người đàn ông kiêu ngạo trước mặt phụ nữ... Chồng em chính là người đàn ông quyến rũ nhất.”
“Nói nhảm! Anh có bao giờ kiêu ngạo trước mặt phụ nữ đâu?”
“Em nói kiêu ngạo trước mặt phụ nữ chính là trước sự tấn công của người phụ nữ vẫn khống chế được thứ nam tính của mình. Những gã đàn ông thấy con gái liền theo đuổi, hoặc có con gái sà vào lòng liền nghĩ bậy, phụ nữ không hề thích, bởi vì bọn họ không có sức hấp dẫn. Anh nói người ta có phải là rất kỳ lạ không? Nếu em biết ai có cảm tình với em, em sẽ tự giác lợi dụng thiện cảm của anh ta, nhưng người có thể bị em lợi dụng, em lại không vừa mắt, cảm thấy anh ta không cuốn hút, anh ta chỉ là để chứng minh sự quyến rũ của em thôi.”
“Bác sĩ Tiêu được coi là gã có thể bị em lợi dụng hả?”
Tiểu Băng khẽ cười. “Em cảm thấy anh ta chính là người như vậy, nhưng em sẽ không cho anh ta đạt được mục đích, một khi em cho anh ta, anh ta sẽ không để em lợi dụng được nữa, em chỉ gợi ý cho anh ta nhưng tuyệt đối sẽ không để anh ta có được nó.”
Anh thấy Tiểu Băng hiểu rõ về bác sĩ Tiêu như thế, lại có cách thâm hiểm, xảo quyệt như vậy để lợi dụng, cảm thấy Tiểu Băng hẳn sẽ không mắc lừa bác sĩ Tiêu, sau này cũng không cần theo sát Tiểu Băng đến nhà anh ta nữa.






Những ngày tiếp theo của Đàm Duy trôi đi vừa yên ả lại vừa không yên ả. Yên ả là ở sinh hoạt, vì không có phong ba bão táp, hằng ngày đều chỉ làm mấy việc đó thôi; không yên ả là ở tâm trạng, vì Tiểu Băng vẫn chưa thay thận, chuyện này còn chưa quyết định, lúc nào cũng như tảng đá treo trong lòng, làm chuyện gì cũng nghĩ “đợi Tiểu Băng thay thận xong, chúng ta sẽ...”
Anh vừa mong mỏi đến ngày thay thận lại vừa e sợ cái ngày đó, bởi lẽ ngày nào thay thận, có nghĩa là ngày đó anh phải nộp nốt số tiền còn lại. Nợ người thân bao nhiêu tiền như vậy khiến nỗi lòng anh ngổn ngang, nặng nề, nếu còn nợ người ngoài nhiều tiền như thế thì anh không biết mình sẽ lo lắng đến mức nào nữa. Quan trọng là “con đường khúc khuỷu, tiền đồ vô lượng”, nếu số tiền này năm rộng tháng dài có thể trả hết, anh có thể bớt lo hơn một chút, từ từ tích cóp, từ từ trả. Nhưng rõ ràng đây là chuyện không có hy vọng, thu nhập của hai người nếu chi trả tiền thuốc thang thì không sao, nhưng cơ bản không có khả năng còn tiền trả nợ.
Anh gần như đã thử tìm tất cả mọi việc, xuất ngoại, ra ngoài kinh doanh, đầu cơ cổ phiếu, nhận thêm lớp, nhưng đều không phải là cách giải quyết triệt để, cuối cùng anh quyết định đi tìm chị Diệp, bởi vì trước đây chị Diệp đã nói, anh thử vay tiền trước, nếu không vay được thì đến tìm chị ta, chứng tỏ chị ta vẫn có cách gì đó để kiếm tiền nhanh chóng. Chỉ hy vọng chị Diệp không giống như Tiểu Băng đã nghi ngờ là làm cái nghề đó, mà nghiêm túc, đường hoàng làm kinh doanh, nếu được vậy thì tốt.
Anh gọi điện thoại cho chị Diệp, trình bày rõ ý định của mình. Chị Diệp nói: “Chúng ta tìm lúc nào đó nói chuyện đi... Khi nào thì tiện cho cậu?”
“Buổi tối tôi đều rảnh.”
Anh không ngờ địa điểm chị Diệp hẹn lại là một nhà hàng rất hoành tráng, anh ngồi taxi đến đó, có người mặc đồng phục lập tức đi lên mở cửa


XtGem Forum catalog