Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

i mới chia tay anh ta.”
“Anh nói bừa! Anh ta vừa đi em đã chi tay luôn, anh ra ở bên đó mù quáng nghĩ cả hai vẫn là người yêu, em có cách nào đây? Chuyện này không giống như ly hôn, còn một tờ đơn ly hôn làm bằng chứng. Chuyện yêu đương, em nói bỏ, anh ta không bỏ, cuối cùng được tính thế nào?”
Thựa ra anh cũng không để tâm chuyện Tiểu băng rốt cuộc chia tay Tiểu Lục vào lúc nào, dù Tiểu Băng bắt cá hai tay thì anh cũng không cho đó là sai, hoặc giả như đó chắc chắn là sai chăng nữa, anh cũng thấy đó là một sai lầm đáng yêu, nên anh không truy cứu chuyện này nữa, chỉ hiếu kỳ hỏi: “Có phải vì anh không ra nước ngoài nên em mới thích anh không?”
“Ha ha, nào có loại lý do kỳ quặc như thế chứ? Ai mà chẳng thích đi nước ngoài? Nếu lúc đó anh đi nước ngoài, em sẽ đi theo anh ngay lập tức, dù có đi châu Phi làm nô lệ em cũng theo anh… Nếu không tin, bây giờ anh đi ngay đi, xem em có chia tay hay không.”
“Chà, nói nghe sao mà bùi tai thế?”
“Không phải nói bùi tai, mà là sự thật.”
“Có chuyện đí sao? Tại sao em lại đối xử với anh khác thế?”
“Đồ ngốc, thế mới là yêu!”
“Thế vì sao em lại yêu anh?”
Tiểu Băng bắt đầu khiêu khích anh. “Anh là tên ngốc, sao mà hiểu được? Coi như “kẻ ngốc có cái phúc của kẻ ngốc” cũng được mà.”
Đợi đến khi anh dùng tư thế “cảm tử quân phục kích lô cốt địch” nằm sấp trên người Tiểu Băng, dịu dàng cẩn thận vặn mình, Tiểu Băng kề bên tai anh, nói: “Anh có biết vì sao em lại yêu anh mà không yêu anh ta không? Chính là bởi vì em có thể cảm nhận được tình yêu của anh, còn anh ta thì không…”
Anh nói đùa: “Là em không cho anh ta cơ hội đấy chứ, để anh ta cũng “yêu” em như anh.”
“Nhưng mà chẳng có được sự rung động đó.”
“Tính lừa anh à?”
“Thật mà, bản thân em cũng không biết là tại sao, chỉ biết khi ở bên cạnh anh mới có… cảm giác xao xuyến, muốn được gần gũi ấy, anh đừng tưởng lầm rằng em đối với anh như thế thì đối với ai cũng sẽ như vậy. Chỉ có đàn ông các anh mới thế thôi, chẳng cần biết người ta thế nào, cứ nhìn thấy con gái là rung động ngay.”
“Nói linh tinh, đàn ông không phải cứ thấy con gái là rung động đâu… Chỉ có lúc nhìn thấy em anh mới rung động.”
“Chắc chúng ta được tạo hóa an bài thành đôi đúng không?”
“Điều này còn phải nói sao?”
* * *
Mấy ngày sau, Đàm Duy và Tiểu Băng mời Tiểu Lục, cùng một cô gái tên là Tiểu Lưu tới nhà ăn cơm, giúp bọn họ “nối dây tơ hồng”. Hôm đó Đàm Duy đứng bếp, không biết có phải vì tiềm thức nảy sinh ý muốn mãnh liệt tác thành cho hai người này, để nhanh chóng “diệt gọn” kẻ tình địch tiềm tàng là Tiểu Lục hay không, mà anh đặc biệt lao tâm khổ tứ dùng hết bản lĩnh làm cả một bàn đầy ắp thức ăn, như thể thành bại của vụ mai mối này đều phải phụ thuộc vào độ ngon miệng của đồ ăn vậy.
Tiểu Lưu là đồng nghiệp ngày trước của Tiểu Băng, hai người từng là bạn cùng phòng, quan hệ rất tốt. Tiểu Lưu xem ảnh của Tiểu Lục, lại nghe nói Tiểu Lục là tiến sĩ bên Mỹ, còn tìm được công việc ở bên đó liền cảm thấy rất hào hứng, trang điểm tỉ mỉ, có vẻ quyết giành thắng lợ phen này.
Tuy nhiên Tiểu Lục dường như không hứng thú lắm, ngay cả giày da cũng chẳng buồn đi, còn đến muộn mười phút, trong bữa ăn chỉ biết cắm đầu ăn, cũng trò chuyện với Tiểu Lưu nhưng làm giống hệt lần trước ở nhà Tiểu Băng, vừa ăn xong cơm đã vội vàng cáo từ. Đàm Duy nghĩ anh ta lại muốn hút thuốc, vội vã nói: “Nào, hút điếu thuốc, hút điếu thuốc!”, vừa nói vừa rút ra bao thuốc đã chuẩn bị từ trước mời Tiểu Lục.
Tiểu Lục nhìn Tiểu Băng một cái, nói: “Thôi khỏi, tôi sợ nữ chủ nhân không vui.”
Tiểu Băng rất khoan dung, nói: “Không sao, anh cứ hút đi, đừng có nói như thể em là con hổ cái không bằng.”
Tiểu Lục nhận điếu thuốc, Đàm Duy giúp anh ta châm lửa, rồi anh ta một mình hưởng thụ “một điếu sau bữa cơm”. Tiểu Băng và Đàm Duy đành câu được câu chăng tìm cách duy trì bầu không khí. Sau đó Tiểu Lưu chủ động hỏi: “Anh ở bên Mỹ… làm công việc gì?”
“Nghiên cứu sinh.”
“Chà, anh giỏi quá!”
“Có cái gì mà giỏi chứ? Nghề đó chỉ là làm thuê, lương thấp, lại còn mệt bơ phờ.”
Tiểu Lưu cười khúc khích. “Anh hài hước quá… Nghiên cứu sinh sao có thể gọi là làm thuê được? Nghiên cứu sinh đều là những nhân vật có máu mặt cả.”
“Cái cô nói là Trung Quốc, cái tôi nói là của Mỹ.”
“Mỹ với Trung Quốc chẳng phải đều như nhau sao?”
Tôi nói nghiên cứu sinh là nghề làm thuê, cô tin hay không là chuyện của cô.”
Tiểu Lưu gặp phải câu trả lời sắt đá như thế thì có chút ngượng ngập, nhưng vẫn cố vớt vát hỏi một câu: “Nếu lương thấp lại còn mệt, sao anh vẫn muốn làm?”
“Tôi nói muốn làm khi nào? Tôi cũng chẳng còn cách nào khác, học chuyên ngành chúng tôi nói là dễ tìm việc, nhưng cái duy nhất được coi là dễ tìm chính là nghiên cứu sinh, bởi vì bọn Mỹ không muốn làm cái việc vừa nghèo kiết xác này nên mới tới lượt đám người ngoại quốc chúng ta. Lương sau khi nộp thuế chỉ vừa đủ đáp ứng những điều kiện tồn tại cơ bản nhất của mình tôi thôi.”
“Vậy còn hút thuốc?”
“Hút thuốc cũng là điều kiện tồn tại cơ bản của tôi.”
Tiểu Băng nói vớ


Duck hunt