pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

i Tiểu Lưu: “Cậu đừng nghe anh ấy nói bừa! Anh ấy đùa đấy, đang chọc mấy đứa chưa từng ra nước ngoài như bọn mình ấy mà.”
Tiểu Lục đột nhiên thành thật: “Ai nói là tôi đang đùa? Lương của tôi chỉ có x vạn x…”
Tiểu Lưu nghe xong liền vỗ tay: “X vạn x? Vậy mà anh nói là ít? Em một tháng có x nghìn à!”
Tiểu Lục nhìn Tiểu Lưu như nhìn đứa nhà quê, khinh thường giải thích: “Cái tôi nói là lương cả năm, ở bên Mỹ nhắc đến lương ai đời nói lương tháng bao giờ? Chỉ nói lương cả năm thôi.”
Tiểu Lưu đành xấu hổ im lặng, Tiểu Băng cố xoa dịu bầu không khí: “Thực ra thu nhập bao nhiêu còn cả tính cả mức tiêu dùng, không thể chỉ nhìn mỗi con số được. Theo anh nói thì thuốc lá cao cấp bên đó giá hơn hai mươi tệ một cây, trong nước làm sao bì được? Ít nhất cũng phải vài trăm…”
Tiểu Lục tính toán chi li các khoản, tiền phòng cần bao nhiêu, thực phẩm cần bao nhiêu, bảo dưỡng xe cần bao nhiêu, lương của anh ta và anh ta không nuôi gấu trong nhà, mua thuốc hút, mua thuốc hút cần bao nhiêu, vân vân và vân vân…
Tiểu Lục tính toán chi li các khoản, nói lương cả năm cần bao nhiêu, nộp thuế của anh ta bao nhiêu, tiền bảo hiểm cần bao nghiêu, bảo dưỡng xe cần bao nhiêu, thực phẩm cần bao nhiêu, mua thuốc hút cần bao nhiêu, vân vân và vân vân… Nghe bài toán của Tiểu Lục, rõ ràng là lương của anh ta nuôi thân còn chưa xong, nói chi đến chuyện nuôi vợ con.
Tiểu Lưu hỏi: “Thế… thời gian tới có phải… sẽ tăng thêm một chút không?”
“Tăng gì mà tăng? Kinh tế Mỹ ây giờ đang ảm đạm, nhà trường đã có quyết định trong nắm năm tới sẽ không tăng lương.”
Cuộc đối hoại sau đó hoàn toàn đi theo hướng “đường tuy bằng phẳng, trước mắt vẫn tốt tăm”, không cần biết trời đáp sụp đổ hay đường hầm không một tia sáng. Tiểu Lục hiển nhiên đã hết hứng thú, từ biệt ra về. Tiểu Băng nhắc Tiểu Lục đi tìm, Tiểu Lục nói anh ta không biết đường, Tiểu Lưu cũng nói không biết, cuối cùng vẫn là Tiểu Băng đưa Tiểu Lưu trở về. Tiểu băng nhắc Tiểu Lục đi tiễn, Tiểu Lục nói anh ta không biết đường, Tiểu Lưu cũng nói không biết, cuối cùng vẫn là Tiểu Băng đưa Tiểu Lưu đi gọi xe.
Đợi Tiểu Lưu cùng Tiểu Băng đi rồi, Đàm Duy mới hỏi Tiểu Lục: “Sao anh lại miêu tả nghề nghiên cứu sinh khổ sở như thế? Muốn dọa cô ấy sợ chạy mất à?”
“Nghiên cứu sinh nghèo là sự thât, muốn dọa cho cô ta bỏ chạy cũng là sự thật.”
“Nếu thế anh vẫn nên… về nước thì hơn. Nếu anh tới làm việc ở Đại học B, nhất định sẽ được trọng dụng.”
Tiểu Lục uể oải đáp: “Đi cũng mấy năm rồi, hình như cuộc sống trong nước trở nên xa lạ đối với tôi. Ở bên Mỹ tôi có thể vờ như “hai tai không nghe chuyện ngoài cửa, chỉ một lòng làm tiến sĩ thôi, còn ở đây… chắc chắn không được, ngày nào cũng chỉ có so qua đấu lại, vậy thì tôi thà chết còn sướng hơn.”
“Chuyện của cô Tiểu Lưu ấy, anh xem…”
“Tôi thấy vẫn là thôi đi, người giống như cô ta ở bên kia tôi cũng tìm được, chẳng cần phí công sức đưa từ đây sang.”
Tiễn Tiểu Lục về rồi, Tiểu Băng hỏi Đàm Duy: “Tiểu Lục nói sao? Anh ta có thích Tiểu Lưu không?”
“Tiểu Lục hình như không hứng thú mấy, nói là kiểu người như Tiểu Lưu ở bên Mỹ anh ta cũng tìm được…”
“Hả? To mồm đấy nhỉ, em muốn xem thử anh ta tìm được cái dạng nào.”
Anh lo lắng hỏi: “Tiểu Lưu… đồng ý không?”
“Không.”
“Thấy Tiểu Lục… nghèo hả?”
“Cũng không hẳn. Anh đừng hùa theo Tiểu Lục, coi con gái Trung Quốc đều là một lũ hám tiền, người ta vừa nhìn đã nhận ra tâm tư của Tiểu Lục rồi, cô ấy nói anh ta đang kể khổ, chắc chắn là không ưa cô ấy, làm gì có chuyện nghiên cứu sinh nghèo khổ.”
Đàm Duy thở ra một hơi, nam nữ đôi bên đã không vừa ý đối phương, vụ mai mối này cũng không hẳn là thất bại, chỉ coi là chưa thành công thôi, bởi vì tính ra cũng mất sức chứ chưa gây ra phiền toái nào.
Tiểu Băng lại bắt đầu nghĩ xem còn có ứng cử viên nào khác có thể giới thiệu cho Tiểu Lục, thậm chí tính cả Tạ Di Hồng vào, nói là biết đâu Tạ Di Hồng chia tay với Thường Thắng, sau đó sẽ giới thiệu Tạ Di Hồng cho Tiểu Lục, Đàm Duy khuyên cô: “Bỏ đi em, Tiểu Lục vốn không muốn tìm bạn gái, em việc gì phải lao tâm khổ tứ như vậy? Anh thấy vấn đề mấu chốt của anh ta chính là vẫn chưa quên được em.”
“Anh ghen à?”
“Anh ghen cái gì? Anh ta chưa quên em, nhưng mà em chẳng nhớ nhung gì anh ta.”
“Coi như anh thông minh! Em vốn sợ anh nghĩ hẹp nên mới tìm mọi cách để gán ghép anh ta với ai đó, nhu thế anh sẽ yên tâm.”
Anh nói đùa: “Em vợ anh nghĩ hẹp? Thế thì em tuyệt đối đừng để ý đến anh ta là được rồi.”
“EM không để ý đến anh ta, cho anh ta đi gặp quỷ đi!”
Anh vội vàng giải thích: “Anh đùa thôi, chuyện của Tiểu Khiêm vẫn cần nhờ anh ta giúp, sao em có thể không bận tâm đến anh ta được?”
“Đây là anh tự nói đấy nhé! Đừng có hối hận!”
“Nếu em cần quan tâm đến anh ta, muốn quan tâm đến anh ta thì dù anh ta có bảo em đừng quan tâm nữa cũng vô dụng, thà rằng anh rộng lượng thoải mái khuyến khích em quan tâm tới anh ta, nói không chừng em thấy anh thấu tình đạt lý như vậy liền tự động không quan tâm anh ta nữa.”
“Anh giảo hoạt thật đấy! Có điều…” Tiểu