Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
Băng diễn một lời thoại trong kịch mô phỏng: “Dù cho con cáo thông minh, đấu làm sao nổi thợ săn lành nghề!”
Đàm Duy nghe Thường Thắng nhắc đến “kim ốc tàng kiều”, tưởng rằng ý của cậu ta là “ổ gái giấu gái”, chẳng qua chỉ là cách gọi văn hoa mà thôi. Nhưng có một ngày, Đàm Duy đã được nhìn tận mặt “nàng kiều” kia của Thường Thắng, còn được mời tới tận “lầu vàng” nơi “giấu kiều” để thăm thú. Lúc này anh mới biết Thường Thắng không hề khoác loác về chuyện đó, đúng là có giấu “kiều” thật, chẳng qua căn nhà không thể coi là “lầu vàng” mà thôi.
Ngày hôm đó anh phải tới tiệm sửa xe của chú Đàm “nạo thai”, vì thế không đi đường lớn mà đi vào con ngõ nhỏ kia. Lốp xe đạp của anh chắc còn vài lỗ nhỏ mà các bác sửa xe hay gọi là “đau mắt hột”, khí hơi liên tục thoát ra trong thời gian dài, cứ cách một, hai ngày anh lại phải bơm xe một lần, rất phiền phức, hôm nay nhân lúc về nhà ăn trưa liền nhờ chú Đàm “nạo thai” hộ.
Chú Đàm sửa xe cho anh ở khoảng sân ngoài cửa, anh ngồi trên một cái đôn nhỏ trước cửa nói chuyện với chú. Đang nói, đột nhiên nghe thấy tiếng xe máy đến gần, anh tưởng là Tạ Di Hồng, định cúi đầu trốn cho qua, lại nghe thấy tiếng xe máy dừng ngay trước mặt, giọng Thường Thắng vang lên: “A, sao chú lại chạy tới ngõ Ô Y thế này?”
Đàm Duy ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là Thường Thắng đang dắt xe máy đứng đó, bên cạnh anh ta là một cô gái trẻ. Không biết có phải vì cô ta đội mũ bảo hiểm hay không, nhìn qua vô cùng xinh đẹp, ăn mặc cũng rất thời trang, chỉ là hai hàng lông mày vẽ quá đà, đầu cuối đậm như nhau, vừa dài vừa cong, nhìn thôi đã biết ngay là trang điểm. Xưa nay quan niệm thẩm mỹ của anh là “vẻ đẹp tự nhiên”, cảm thấy con gái tuy không phải là không thể trang điểm nhưng nhất định phải trang điểm tinh tế, tự nhiên, nếu không khéo lại hóa vụng.
Cô gái vòng hai tay ôm lấy cánh tay Thường thắng, Thường Thắng tỏ ra vui vẻ, thoải mái, Đàm Duy lại thấy thấp thỏm, bất an, như là anh vụng trộm ở ngoài bị người quen nhìn thấy vậy. Anh bối rối: “Chỗ này gọi là ngõ Ô Y à? Anh không biết đấy…”
“Hôm nay có lẽ là thôi đi…”
“Đến sớm không bằng đến đúng lúc, chính là ngày này. Anh thấy tóc của chú cũng đến lúc cần được cắt rồi đấy. Mau mau đi, anh chở chú đến tiệm cắt tóc.”
Anh ngại từ chối, hơn nữa, đầu tóc đúng là đã đến lúc cần được cắt tỉa lại, liền đứng dậy nói với chú Đàm: “Cháu đi cắt tóc một lát rồi quay lại lấy xe nhé!” Sau đó nói với Thường Thắng: “Chú không cần đèo anh, có mấy bước thôi mà, đi bộ cũng được… chú chờ… Na Na đi trước đi!
Thường Thắng cũng không khách sáo, nói với Na Na: “CHúng mình đi trước, lát nữa cậu ấy tới sau.”
“Hiệu tóc Na Na” đúng là không xa, Đàm Duy đi một lát đã tới nơi, thấy xe máy của Thường thắng dựng ngoài cửa, anh đoán chừng tiệm này mới mở chưa được bao lâu, bởi vì từ trước đến nay anh chưa từng nhìn thấy “Hiệu tóc Na Na” này, rất có thể là do Thường Thắng tài trợ, vì lần trước cũng từng nhắc đến “kim ốc tàng kiều”, thế thì “kim ốc” chắc không phải là “kiều” tự xây chứ nhỉ? Anh không biết Thường Thắng là can đảm hay là ngu ngốc, chỗ nào không chọn lại chọn chỗ này mở tiệm cắt tóc. Rõ ràng là sát vách Đại học B, thế này chẳng phải là tự tìm cái chết sao?
Anh bước tới trước cửa tiệm cắt tóc, thấp giọng hỏi Thường Thắng: “Đây là “kim ốc tàng kiều” của chú đấy hả?”
Thường Thắng gật đầu. “Sao? Mắt nhìn người của anh cũng không tồi đấy chứ?”
“Chú giấu người đẹp ở đây, không sợ Tiểu Tạ đi ngang qua phát hiện ra hay sao?”
“Cô ta sao mà tới chỗ này được? Cô ta rời trường liền đi thẳng ra đường lớn, vòng vèo tới đây làm cái gì chứ?” Thường Thắng nháy nhát mắt, nói: “Hay là hai người thường xuyên qua lại chỗ này?”
Anh thấy chuyện lại đập xuống đầu mình, lập tức bỏ qua chủ đề này, chỉ đáp: “Chú lại nói vớ vẩn rồi. Anh vào cắt tóc đây, cắt xong còn về nhà ăn cơm.”
“Chú vẫn chưa ăn cơm à? Bọn anh cũng chưa, anh ra quán đằng kia mua mấy món về chúng ta cùng ăn.” Thường Thắng nói xong liền quay lại gọi với vào trong tiệm: “Na Na, bạn anh đến rồi, em cắt tóc cho cậu ấy nhé, anh đi mua chút đồ ăn, cậu ấy cũng chưa ăn trưa đâu.”
Na Na ra đón người cửa, Đàm Duy vội đi vào trong tiệm, thấy không gian rất nhỏ, chỉ có hai chỗ ngồi, bài trí trông cũng tạm được, anh vốn là kiểu khách chưa từng dạo qua mấy cửa hiệu làm đầu cao cấp, toàn cắt ở hiệu tóc gần nhà, đơn giản lại rẻ. Thợ cắt tóc ở đó rất lười, có lúc còn chẳng thèm gội đầu cho khách, cứ cắt xong, khách về nhà tự gội.
Na Na để anh ngồi lên một cái ghế cắt tóc, kéo lưng ghế xuống, choàng cho anh một cái khăn trắng rồi bắt đầu gội đầu cho anh, cũng không xối nước, chỉ dùng một chiếc khăn ướt làm ẩm tóc rồi đổ dầu gội, chậm rãi thoa lên tóc.
Lúc này anh mới cảm nhận được cái gì gọi là “mềm mại không xương”, hai tay của Na Na xoa xoa trên đầu anh chính là cảm giác như thế, thật dễ chịu. Na Na vừa xoa vừa chà, ấn xong lại xát, vừa gội đầu vừa mát xa, khiến anh nhanh chóng thả lỏng tứ chi, có một thứ cảm giác mê men. Gội được