Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
àn toàn kế hoạch hiến thận, đợi đến khi có thận phù hợp. Điều anh có thể làm được là xoay xở phí ưu tiên và tiền đặt cọc cần thiết cho việc thay thận.
Tiểu Băng bảo anh đến các công ty bảo hiểm thăm dò trước, xem có hy vọng nào không, nhưng hoàn toàn chẳng có tác dụng. Cuối cùng, anh chỉ còn hai sự lựa chọn, hoặc là xuất ngoại, hoặc là nhờ chị Diệp tìm giúp anh một công việc. Tiểu Băng kiên quyết không đồng ý cho anh đi tìm chị Diệp: “Chỗ chị ta chắc chắn là kinh doanh trai bao, em không cho anh đi. Hay là đi Mỹ vậy, đi Mỹ kiếm tiền được giá, một đô la đổi được hơn tám tệ, mấy trăm nghìn tệ thay thận quy ra đô la Mỹ cũng chỉ là mấy chục nghìn, chẳng phải anh sẽ nhanh chóng kiếm được sao?”
“Anh đi rồi, ai chăm sóc em?”
“Bệnh của em cũng không cần phải chăm sóc gì cả, chỉ cần em kiên trì làm thẩm tách, em cũng không khác gì người bình thường, dẫu sao thì bây giờ cũng không phải làm việc nặng, vả lại em còn có ba mẹ chăm sóc mà...”
Anh cảm thấy đây cũng là một cách. Nếu bây giờ đã vì tiền mà đi Mỹ thì công việc hậu tiến sĩ mà cô giáo Lam giới thiệu tương đối ổn, vì lương một năm là bốn mươi nghìn đô. Anh nghĩ một lát rồi gọi điện cho Tạ Di Hồng trước, kể chuyện Tiểu Băng bị ốm, sau đó bày tỏ nguyện vọng muốn sang Mỹ làm công việc hậu tiến sĩ mà cô Lam đã giới thiệu, nhờ Tạ Di Hồng trả lại thư trước mặt sếp của cô ấy.
Tạ Di Hồng vừa nghe đã sững sờ. “Tiểu Băng sao... tự nhiên lại bị bệnh nghiêm trọng như vậy?”
Anh không thể không kể những lời đã lặp lại vô số lần với vô số người cho cô ấy.
Tạ Di Hồng im lặng một lúc, đoạn nói: “Tôi cảm thấy cậu vẫn nên làm vụ J1, hơn nữa nên đưa Tiểu Băng ra nước ngoài, bởi vì bảo hiểm y tế bên đây khẳng định tốt hơn trong nước nhiều. Bảo hiểm của tôi là sếp mua cho, của cậu chắc chắn cũng là sếp mua, đợi tôi đi hỏi xem bảo hiểm người thân có phải cũng do sếp mua không.”
Anh không ngờ còn có chuyện tốt như thế, đến bảo hiểm mà sếp cũng mua giúp, vội vàng nói: “Thế cậu giúp tôi nghe ngóng xem, nếu sếp phụ trách mua bảo hiểm, thế thì... thật sự quá tốt rồi...”
“Không chỉ có điểm này tốt, J1 chúng tôi còn không đánh thuế, cái H1 của cậu chắc chắn có đánh thuế...”
Quả thật là ngày càng tuyệt vời, lương hai mươi nghìn đô một năm nhưng không đánh thuế, mức sống lại thấp, sếp còn mua bảo hiểm cho, thế chẳng phải còn kiếm được nhiều hơn công việc hậu tiến sĩ kia sao?
Tạ Di Hồng nhanh chóng hỏi được giúp anh, hơn nữa rất nhanh đã gọi điện lại, nhưng nghe giọng vô cùng ủ rũ: “Đừng hỏi chuyện đó nữa... Hiện tại lão xếp của tôi đổi quẻ rồi, nói là suất đó đã dành cho người khác... bởi vì cậu... nói tiếng Anh không giỏi.”
Anh vừa nghe liền cảm thấy lòng tự tôn của mình bị đả kích nặng nề, bèn vặn lại: “Ông ta còn chưa nói tiếng Anh với tôi, dựa vào đâu lại nói tiếng Anh của tôi không tốt? Hơn nữa công việc đó chỉ làm trong phòng thí nghiệm, cũng không phải là ra ngoài ngoại giao, cần nói tiếng Anh làm gì cơ chứ?”
“Chắc chắn là ông ta không muốn... mua bảo hiểm cho vợ cậu, còn sợ cậu... có một người vợ bệnh tật... sẽ không dốc hết sức bán mạng cho ông ta...”
“Nếu đã như vậy thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải chê bai tiếng Anh của tôi không tốt chứ?”
Tạ Di Hồng vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu! Chuyện này là tại tôi làm hỏng bét rồi, tôi không nên nói với ông ta chuyện Tiểu Băng bị bệnh, tôi nên hỏi khéo ông ta... Thật sự xin lỗi cậu... Tôi đã làm lỡ mọi chuyện của cậu rồi...”
“Đừng nói thế, cậu đã giúp tôi bao nhiêu việc như vậy, tôi quả thật không biết phải cảm ơn cậu thế nào mới phải.”
“Giúp nhưng không giúp được, ơn với huệ cái gì? Cậu đang mỉa mai tôi hả?” Tạ Di Hồng lo lắng nói: “Cậu bây giờ nhất định rất cần tiền, tôi vẫn còn ít tiền tiết kiệm, để tôi bảo mẹ rút ra giúp tôi, cậu đến cầm về dùng nhé!”
Anh kiên quyết không nhận. “Tôi không thiếu tiền, cậu đừng bảo mẹ cậu đi rút.”
“Cậu không chịu cầm, thế thì tôi sẽ bảo mẹ đưa cho Tiểu Chu trong khoa, để Tiểu Chu đưa cho cậu.”
Anh luôn miệng từ chối: “Cậu đừng làm thế, bây giờ vẫn chưa phải lúc cần tiền, đợi khi nào cần tôi sẽ hỏi mượn cậu.”
“Đến lúc đó cậu nhớ phải bảo tôi đấy.”
Sau khi Tiểu Băng biết chuyện này, cô hổ thẹn nói: “Đều tại em làm anh mất một cơ hội ra nước ngoài...”
“Anh ra nước ngoài cũng là vì em, nơi nào không chào đón em, có kiệu tám người khiêng đến mời anh, anh cũng không đi...”
“Bên cô giáo Lam, anh nhất định đừng nói chuyện em bị bệnh, anh cứ đi trước đi, bên đó lương một năm bốn mươi nghìn đô, có lẽ có thể tiết kiệm được tiền thay thận, chúng mình cũng không cần hỏi mượn tiền người khác.”
Đàm Duy lập tức gọi điện thoại cho cô Lam, nói anh quyết định nhận công việc hậu tiến sĩ.
Cô Lam tỏ ra rất vui mừng. “Nghĩ thông rồi hả? Quyết định rồi hả? Thế thì tốt, tôi lập tức báo cho đồng nghiệp của tôi, để ông ấy gửi tài liệu sang cho cậu dễ làm hộ chiếu.”
Anh một lòng nghĩ đến việc kiếm tiền thay thận cho Tiểu Băng, gấp gáp hỏi: “Không biết bên đó mức sống thế nào? Vớ