Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
xộn.
Kỷ Thành Minh hỏi thăm bác sĩ về bệnh trạng cụ thể của người đẹp, rất may là không quá nghiêm trọng, chỉ là xây xát ngoài da.
Kỷ Thành Minh đứng bên cạnh người đẹp:
- Có cần gọi cho người nhà cô đến không?
- Cảm ơn, không cần. – Người đẹp tỏ ra khách khí, dường như cô cũng không muốn gây thêm phiền toái cho người gây tai nạn.
Kỷ Thành Minh cầm di động trên tay, mỉm cười:
- Vẫn nên gọi một ai đó, tránh để phiền toái về sau.
- Yên tâm, tôi sẽ không gây thêm phiền phức cho anh đâu. – Người đẹp ngẫm nghĩ. – Nếu đã muốn bồi thường, chỉ cần thanh toán tiền thuốc men là được.
- Chuyện đó là đương nhiên.
Kỷ Thành Minh thản nhiên cười.
Người đẹp vẫn nhìn chằm chằm vào Kỷ Thành Minh mãi không thôi.
Còn Kỷ Niệm Hi thì cảm thấy, trước cảnh tượng này, đáng lẽ cô nên đào một cái hố để trốn vào.
- Vì sao lại cố tình muốn lôi thôi với tôi thế. – Người đẹp lạnh lùng mở miệng.
Kỷ Thành minh vẫn chỉ cười:
- Cô cần phải liên lạc với người thân.
Người đẹp muốn đi, nhưng Kỷ Thành Minh bắt bác sĩ giữ cô lại, Kỷ Niệm Hi thật không ngờ Kỷ Thành Minh lại có thể tỏ ra như vậy.
Nửa giờ sau, Lộ Ngang Thịnh đến bệnh viện.
Kỷ Niệm Hi nhìn Kỷ Thành Minh, rồi lại nhìn Lộ Ngang Thịnh, đột nhiên cô hiểu ra tất cả.
- Đến nhanh quá. – Kỷ Thành Minh xem lại thời gian trên di động. – Nghe nói Lộ huynh vừa có một cuộc họp quan trọng.
Ánh mắt của Lộ Ngang Thịnh như một thanh kiếm sắc bén quét qua Kỷ Thành Minh, nhưng dường như đối với Kỷ Thành Minh đó chỉ là một phép thử. Thử xem địa vị của người đẹp này trong lòng Lộ Ngang Thịnh, để anh có thể bỏ qua cả một cuộc họp quan trọng, tất nhiên sẽ là…
Thế nhưng có lẽ Kỷ Thành Minh không biết rằng, Lộ Ngang Thịnh ghét nhất bị uy hiếp, đồng thời anh đang phạm vào một trong những điều cấm kỵ của Lộ Ngang Thịnh.
Đương nhiên, Kỷ Thành Minh cố ý.
- Thành Minh huynh quả là hiểu biết về tôi nhỉ.
- Lộ huynh không phải đòi hỏi sự thành tâm tuyệt đối sao, không biết như vậy đã đủ chưa?
Lộ Ngang Thịnh chẳng có tâm tình để đấu khẩu với Kỷ Thành Minh, anh vào phòng bệnh kiểm tra cẩn thận các vết thương của người đẹp:
- Có vấn đề gì không?
- Không. – Người đẹp lại chẳng hề cảm động.
- Sao lại náo loạn gì nữa? – Thái độ của Lộ Ngang Thịnh hình như cũng chẳng tốt hơn.
- Đâu có náo loạn đâu. Nếu không phải vì anh, tôi đâu có bị thương thế này. – Người đẹp rất muốn tìm hiểu ngọn nguồn câu chuyện. – Thôi quên đi, dù sao tôi cũng không sao hết, tôi muốn quay lại tiếp tục công việc của mình.
- Nghỉ ngơi đi.
- Tôi muốn làm việc tiếp.
Lộ Ngang Thịnh nhìn xuống:
- Tôi không ngại để cả công ty của cô được nghỉ ngơi luôn đâu.
Người đẹp đành im lặng.
Kỷ Niệm Hi và Kỷ Thành Minh đóng vai nữ phụ và nam phụ bên ngoài, rất nhanh chóng ung dung rời khỏi bệnh viện.
Thật lòng mà nói, cô rất hâm mộ.
Nhưng nói thật nhé, cô lại cảm thấy buồn cười.
Chuyện tình yêu của người khác, chung quy cũng chẳng hề liên quan đến cô.
- Kỷ Thành Minh. – Cô gọi anh khi đang chuẩn bị lên xe.
Anh quay đầu, trong mắt đầy nghi ngờ.
Cô cười.
- Anh quên không đưa thuốc cho cô ấy rồi.
Kỷ Thành Minh thản nhiên cười:
- Lên xe đi. – Rồi thêm một câu. – Phải chạy nhanh thôi, người gây tai nạn đương nhiên phải chạy trước chứ.
Có lẽ vì phong cảnh sơn thủy hữu tình ở Yên Xuyên rất dễ dàng thanh lọc thế giới nội tâm của con người, nên cô không còn nghĩ ngợi sâu về cái “giá trị” mà Kỷ Thành Minh nhắc đến, thậm chí cô còn tự gắn liền hai chữ cái đó với cái tên Kỷ Thành Minh, hẳn điều đó càng khẳng định rõ ràng phẩm chất của anh ta. Khi nội tâm trở nên thanh thản, cô lại nghĩ về những chuyện thật lâu đã không còn nhớ đến.
Thế giới thật là rộng lớn, nhưng cũng quá đỗi nhỏ bé.
Rất rất lâu trước đây, cô cũng từng sống ở Nam Thành, sau đó cô được chuyển đến Đông Xuyên. Tất cả mọi chuyện dường như đã được gắn kết với nhau, như số trời đã định sẵn.
Có nhiều người phóng đại việc chuyển nhà như mội đại sự lớn trong đời, nhưng lại có nhiều người lại cực kỳ bình thản vô ưu đối với việc chuyển nhà ấy. Đó đều là những suy nghĩ chân thật trong nhân sinh của con người.
Sau khi xem xét lại thời điểm Kỷ Thành Minh đến Đông Xuyên, rồi nhìn lại thời gian cụ thể Hướng Tư Gia chuyển đến Đông Xuyên.
Lần trước tiếp đón họ là Lộ Ngang Thịnh, lần này vẫn là Lộ Ngang Thịnh như cũ.
Nhưng có thêm một đôi phụ lão.
Kỷ Thành Minh vào trước, cô theo sau anh một bước chân.
- Bác trai, bác gái, đã lâu không gặp. – Kỷ Thành Minh đứng trước mặt hai ông bà, mỉm cười chào hỏi.
- Lâu lắm mới được gặp Thành Minh. Trên sách báo đều đăng tràn ngập các tin tức và hình ảnh về thành công và tên tuổi cháu, lần nào cũng phải khiến chúng ta vỗ tay tán thưởng. – Ông Lộ Quản Giao lại ngẩng đầu thoáng nhìn về phía con trai mình. – Ngang Thịnh, phải học tập Thành Minh nhiều vào.
- Xin hai bác đừng khiêm tốn, cháu còn phải học tập Ngang Thịnh nhiều, không ngại chỉ bảo thêm cho cháu ạ.
- Đươn