Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
g.
Người ta đồn rằng, Kỷ Thành Minh không bao giờ bỏ qua một khi cơ hội trong trong tầm với.
Lần này, nhất định càng không.
- Cha tôi từng nói, đàn ông chí ở bốn phương. – Chứ không phải đặt trong chuyện nam nữ.
Nên không cần phải lấy tình yêu ra để thuyết phục cô.
Nói xong lời này, hai người lâm vào tình trạng im lặng.
Lộ Ngang Thịnh nhìn cô từ đầu đến cuối, suốt cuộc đời này, anh thật sự chưa bao giờ phải tỏ ra kinh ngạc trước mặt một người con gái nào đến thế, anh cũng không hề ngượng ngùng về điều này, cảm giác này thật khiến anh phải hoài niệm, có một người cũng từng luôn không hề kiêng nể gì anh như thế.
- Quay về nói với “ông anh” của cô, hãy đến thương thảo điều kiện với tôi.
Dùng kết hôn để ép anh phải buông tay, chiêu này của Kỷ Thành Minh thật âm hiểm, nhưng trên thương trường để đạt được mục đích, có ai quan tâm anh ta dùng chiêu trò gì phía sau đâu.
Cô nhẹ nhàng cười:
- Vì sao? Tôi có gì không được nào? Có lẽ chỉ cần cưới tôi, tôi sẽ không can thiệp vào chuyện anh qua lại với người phụ nữ khác đâu.
Người phụ nữ khác là ám chỉ người đẹp bị thương hôm đó.
Lộ Ngang Thịnh ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời:
- Suốt đời này, tôi không muốn tổn thương cô ấy.
Trái tim cô khẽ rung động, một sự rung động mãnh liệt ùa về.
Kiểu người như họ lại có thể nói ra một câu nói như vậy, hẳn đây là những lời thật lòng.
Nhưng cuối cùng cô cũng không nói gì thêm.
Những ngôi sao vẫn lấp lánh trên bầu trời rộng lớn. Có ai đó đang đứng chờ bên cạnh lén lút nghe trộm cũng chậm rãi rời đi.
Chi tiết về buổi thương thuyết của Kỷ Thành Minh và Lộ Ngang Thịnh sau đó cô cũng không rõ lắm. Cô chỉ có thể khẳng định Kỷ Thành Minh đã đạt được mục đích của mình, trong khi Lộ Ngang Thịnh đành buông bỏ một vài lợi ích, đồng thời hai người đàn ông nhanh chóng đưa ra những thỏa hiệp của mình, thoạt nhìn mọi chuyện đã ổn thỏa.
Còn với cô, cô chỉ nhớ một câu nói rất rõ ràng: “Suốt đời này, tôi không muốn làm tổn thương cô ấy.”
Cô nghĩ, cô hoàn toàn có thể khẳng định là cả đời này, Kỷ Thành Minh sẽ chẳng bao giờ nói được một câu như thế. Còn người ấy, anh có thể nói ra những lời như vậy không. Anh từng nói sẽ cưới cô, cũng từng nói sẽ mãi mãi ở bên cô, thế nhưng bây giờ vị hôn thê của anh, lại chẳng phải là cô.
Hai người đó có thể sống bên nhau được hay không, đó thật ra là chuyện của hai người họ, chỉ cần họ đủ kiên định, họ nhất định có thể, cô cố chấp tin tưởng như vậy. Nhưng đại đa số chúng ta lại chỉ là người phàm trần, chẳng thể kiên định với một tình yêu suốt cả cuộc đời.
Cô đã từng xem một bộ phim điện ảnh cực kỳ biến thái nói về sự kiên định đó.
Đối với phụ nữ, chuyện không thể dễ dàng tha thứ được nhất là chồng ngoại tình và con trai mình muốn kết hôn với một đứa con gái mà mình không thích.
Mà có lẽ trong lòng bà Văn Dao, cô đã phạm vào cả hai điều đó.
Ngày hôm đó, Giang Thừa Dự ôm chặt cô trong lòng, anh không hề vờ như giữa họ không có chuyện gì xảy ra, anh càng không phủ nhận.
Anh dùng hơi ấm chân thật nhất của cơ thể mình để nói với cô rằng, anh sẽ thu xếp ổn thỏa mọi chuyện cho cô, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô.
Bà Văn Dao vào phòng bàn bạc với ông Giang Huy, cuối cùng bà đành cúi đầu.
Cô không biết ông Giang Huy đã phải thỏa hiệp những gì, nhưng tất cả đều không quan trọng, họ đã có thể ở bên nhau.
Nhưng ngay khi sắp đến kỳ thi đại học, dường như ông trời đã ban tặng cho cô một món quà tuyệt vời nhất, cô có thể xuất hiện với tư cách là bạn gái của Giang Thừa Dự, họ không còn phải lén lút, họ cũng không cần phải giấu diếm mối quan hệ của mình với bất cứ ai. Từ tâm trạng lén lén lút lút chuyển sang công khai khiến cô cảm thấy bất ngờ. Thế nhưng dù bà Văn Dao không thích cô như trước, nhưng vẫn phải chấp nhận cô.
Mỗi ngày, Giang Thừa Dự đều làm việc bên cạnh cô, lúc cô nhàm chán, cô còn gọi điện trêu chọc anh, đồng thời đưa ra vài câu hỏi hóc búa để thay đổi tâm trạng.
Và cũng rất ngẫu nhiên, anh cũng sẽ trêu chọc cô.
Lúc anh kiểm tra bài tập của cô, anh thật sự rất nghiêm túc. Nếu như cô còn cố tình làm sai một vài bài tập đơn giản, anh nhìn cô như hận không thể đập ngay quyển vở vào đầu cô để mắng cho cô một trận.
Sau khi giải xong một số đề, thông thường anh lại kéo cô về bên này bàn, ôm cô vào lòng.
- Sau này chúng ta sẽ sinh hai đứa con nhé. – Giang Thừa Dự ôm cô trong ngực anh, khuôn mặt anh tràn ngập ý cười.
- Một trai một gái nhỉ? – Cô cúi đầu. – Thôi cứ thai song hỉ là được, giải quyết một lần duy nhất trọn vẹn luôn.
- Hết lần này đến lần khác chứ. – Giang Thừa Dự cười như có như không. – Anh rất thích được chiêm ngưỡng quá trình đó.
Cô nhận ra hàm ý trong lời nói của anh, cô liều mạng đánh anh một trận.
Những kỷ niệm đẹp đẽ vẫn lưu lại trong trí nhớ, sao cô có thể cam tâm để nó nhạt phai, sao cô có thể cam tâm để người đàn ông trong ký ức trở thành một người xa lạ bên ngoài, trở thành chồng của một người khác.
Sao cô có