The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

g nhiên là tôi không ngại. – Lộ Ngang Thịnh nhẹ nhàng vuốt cằm.
Bà Diệp Tình, mẹ Lộ Ngang Thịnh đang ngồi kề bên lại nhìn về phía Kỷ Niệm Hi đứng sau lưng Kỷ Thành Minh với ánh mắt đầy ý cười.
Kỷ Thành Minh kéo Kỷ Niệm Hi lại gần:
- Đây là em gái cháu, lần đầu ra ngoài nên hơi sợ người lạ, hi vọng hai bác không để tâm ạ.
Trong lòng cô thầm trầm xuống, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười:
- Cháu chào bác trai, bác gái ạ.
Bà Diệp Tình kéo Kỷ Niệm Hi lại gần, gật đầu:
- Đúng là một kỳ nữ trong thiên hạ.
Lộ Ngang Thịnh trợn mắt:
- Hai người là anh em… nhưng chẳng giống nhau chút nào.
Kỷ Thành Minh thản nhiên đáp lại:
- Mọi người đều nói hai anh em chúng tôi, một người lớn lên giống cha, một người lại giống mẹ.
Mắt Lộ Ngang Thịnh hơi híp lại, anh không muốn chấp nhất thêm về đề tài này.
Cuối cùng Kỷ Niệm Hi cũng biết được cảm giác trở thành nhân vật trung tâm là như thế nào. Ông Lộ Quản Giao và bà Diệp Tình đều đặt toàn bộ sự chú ý lên người cô, mọi đề tài rất tự nhiên cũng xoay quanh cô, kể cả việc dạo này cô không còn đến trường, cô đang làm việc gì, Kỷ Thành Minh đều giúp cô kể tường tận, còn cô lại không thể nói ra sự thật phía sau.
Lộ Ngang Thịnh tỏ ra không liên quan đến mình, vẫn bình thản ăn cơm, cũng không xen vào nửa câu.
Bữa cơm hôm đó diễn ra thật ký quái.
Biểu hiện của Kỷ Thành Minh lại khá tự đắc.
- Niệm Hi mới tới đây, vẫn chưa biết hết quang cảnh nơi này, Ngang Thịnh, con đưa Niệm Hi ra ngoài thăm thú một chút nhé.
Bà Diệp Tình bỗng mỉm cười nói.
Lộ Ngang Thịnh đứng dậy, nhìn Kỷ Niệm Hi:
- Thật vinh hạnh cho tôi.
Kỷ Thành Minh chỉ mỉm cười nhìn theo hai bóng người đang khuất dần, tiếp tục cùng trò chuyện với ông Lộ Quản Giao.
Kỷ Niệm Hi đi theo sau Lộ Ngang Thịnh, khu biệt thự sa hoa này có đặc điểm, các phòng ở đây đều không quá lớn, nhưng khuôn viên bên ngoài lại vô cùng rộng rãi, thậm chí còn có một khu rừng nhân tạo nho nhỏ phía sau. Đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng nước chảy róc rách xa xa, quả là một thiết kế đẹp tựa như thế ngoại đào nguyên.
Lộ Ngang Thịnh chỉ về phía khu nhà phía xa:
- Đó là nhà chú hai tôi.
Cô nhìn qua, khu nhà được xây khá thấp, mang theo hơi thở thiên nhiên:
- Hẳn bên kia là nhà chú ba anh nhỉ?
Anh gật đầu, tùy tiện tiếp chuyện:
- Kỷ tiểu thư có vẻ khá hiểu biết về gia đình tôi.
- Nếu anh trai tôi đã đưa tôi đến đây, tất nhiên sẽ dặn dò đôi chút. – Giọng cô thật nhẹ nhàng đầy kính ngữ, cô đang cố thể hiện phong thái tao nhã thanh tĩnh của Kỷ tiểu thư, đây chính là giá trị lợi dụng cuối cùng mà Kỷ Thành Minh từng nói với cô, ý định để cô kết thân với nhà họ Lộ bằng thân phận của Kỷ Niệm Hi đây.
Không phải là không hiểu, nhưng nếu hiện tại cô đã bị trói vào cái dây thừng này, cô đành phải cố gắng làm thật tốt vậy.
Lộ Ngang Thịnh trợn mắt nhìn cô:
- Cô thật sự là em gái của Kỷ Thành Minh á?
- Có cần xét nghiệm DNA không? – Giọng cô vô cùng thoải mái.
- Chẳng qua tôi thấy hai người có tướng phu thê hơn.
- Tam thiếu gia, lời nói của anh thật loạn luân đấy, tôi coi đó chỉ là một câu nói đùa thôi nhé.
Lộ Ngang Thịnh híp mắt, vốn định công kích từ phía cô, nhưng thật không ngờ đây lại là một người ăn nói vô cùng cẩn trọng. Người ta vẫn khen Kỷ Thành Minh rất biết tìm kiếm nhân tài, hóa ra đây không phải là tâng bốc suông nhỉ.
- Chẳng qua nghe nói Kỷ tiểu thư vẫn đang theo học đại học năm thứ hai, cho nên…
- Trông tôi già đến vậy ư? Chẳng lẽ chẳng có chút dáng vẻ sinh viên nào à?
Không thể phủ nhận, đành phải hùa theo tán dương vậy:
- Tôi thật không thể tin được một sinh viên lại có dáng vẻ phóng khoáng đầy tự tin và khí chất tao nhã như Kỷ Tiểu Thư đây.
Lời tâng bốc này khiến người nghe chẳng thể thoải mái.
Nếu như Kỷ Niệm Hi cô thật sự có thể may mắn được gả cho Lộ Ngang Thịnh, theo như lời người khác mà nói, hẳn là phúc phận ba đời nhà cô rồi.
Thật khôi hài, nhưng diễn vẫn cứ phải diễn tiếp.
- Tam thiếu gia luôn biết cách khích lệ người khác vậy ư?
- Rất ít khi. – Lộ Ngang Thịnh hơi híp mắt lại. – Cô là người đầu tiên đấy.
Nhìn xem, người đàn ông này là loại động vật gì, chỉ cần bâng quơ nhẹ nhàng vài câu đã có thể khiến phụ nữ nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái rồi.
- A… Hóa ra tam thiếu gia đây lại thật lòng với tôi như vậy? Một khi đã như vậy….
Cô cúi xuống, vờ thẹn thùng.
Sắc mặt Lộ Ngang Thịnh tối xầm lại, anh đánh giá lại cô một lần nữa, anh thật không ngờ lại bị một con bé như cô dắt mũi, không biết đây là do phương pháp huấn luyện của Kỷ Thành Minh hay là do gien Kỷ gia quá tốt nữa.
- Ừ? - Cô ngẩng đầu, mở to mắt, đầy mê hoặc.
Lộ Ngang Thịnh quay đầu, ho khan:
- Kỷ tiểu thư nói vậy hình như có phần quá dễ dãi với tình yêu rồi.
Cô gật đầu, không hề do dự:
- Không thể ở bên cạnh người mình yêu, tâm trạng này, hẳn anh rất biết.
Cô đang tính toán, Kỷ Thành Minh đến đây hẳn là để đoạt lấy miếng thịt béo bở trên tay Lộ Ngang Thịnh, vì vậy nhất định phải dồn Lộ Ngang Thịnh phải nổi nóng mới có khả năng thành côn