Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.
ọc đến bây giờ, rốt cuộc là mấy phần đời đây nhỉ?
Thật không còn gì để bàn luận.
Trong khi cô còn cảm thấy cảm động, Kỷ Thành Minh lại chậm rãi nói:
- Đều là do tôi đoán vậy thôi.
Thật dễ dàng đả kích nhiệt huyết của cô mà, hẳn anh ta đã biết rõ sự tình nhưng vẫn muốn đùa cợt cô. Nhìn thấy người ta yêu nhau như thế, thì hay lắm à?
Tâm trạng anh dường như đang rất vui vẻ.
Họ có thể coi là cùng chung hoạn nạn.
Đoán ư?
- Nếu anh đoán sai thì sao? Nếu Lộ Ngang Thịnh thực sự muốn cưới tôi thì sao, anh không phải vẫn nói tôi rất hấp dẫn à? - Cô khá tức giận.
- Vậy cô càng nên cảm ơn tôi chứ? – Anh chớp chớp mi. – Cửa nhà họ Lộ, không phải ai cũng vào được đâu nhé.
Cô hít sâu, không thể nói lên lời.
Phần đông đều sẽ nghĩ như vậy, kể cả căn bản điều đó vốn chẳng công bằng.
Cô nhếch miệng:
- Anh còn bình tĩnh thế, có phải vừa nghĩ nếu máy bay gặp chuyện không may, anh sẽ được hội ngộ dưới hoàng tuyến với vị hôn thê của anh không, coi như là viên mãn nhỉ. Tôi không biết hóa ra anh lại si tình thế đấy.
Kỷ Thành Minh nhận ra cô vẫn đang tức giận nhưng tâm trạng anh vẫn rất tốt:
- Ôi trời ơi, tôi lại chỉ thấy nếu được chết cùng em, hẳn sẽ không phải cô đơn nữa thôi.
Cô ấm ức, không thèm để ý nữa.
Bởi vì cô biết anh đang đợi cô hỏi “Vì sao?”
Thế nhưng dù cô không hỏi, anh vẫn trả lời:
- Em chắc chắn ngày nào cũng sẽ gây sự với tôi, nên tránh xa tôi ra một chút.
Mọi ngôn ngữ của cô đều biến mất luôn.
Người này thật vô tình vô nghĩa mà.
Nhưng hôm nay Kỷ Thành Minh lại lảm nhảm vô nghĩa siêu nhiều, việc cô không tiếp lời hoàn toàn không ảnh hưởng đến tham vọng muốn nói của anh:
- Lúc loạn lưu, em nghĩ gì nhỉ? Để tôi đoán nhé.
Cô im lặng, anh ta nhất định phải khiến cô mất vui mới được.
- Nhất định là muốn đi sắm vài bộ quần áo thật đẹp, sau đó tìm đến trang điểm ở chuyên gia trang điểm nổi tiếng nhất. – Giọng Kỷ Thành Minh rất chắc chắn.
Cô không nhịn được, quay lại:
- Vì sao?
- Người yêu cũ của em kết hôn, chẳng lẽ em định ôm bộ mặt hốc hác suy sụp này đến diễn một vở bi kịch rẻ tiền à?
Anh cười.
Cô trợn mắt.
Anh ta chắc chắn cố ý.
Hơn nữa anh ta còn để cô biết rằng anh ta đang cố ý.
- Kỷ Thành Minh, anh hãy buông tha cho tôi đi.
Cô đã từng rất nhiều lần muốn nói như vậy.
Anh lắc đầu:
- Em vừa nhắc nhở tôi, Hướng Tư Gia có lẽ cũng không nghĩ rằng sẽ gặp tôi ở dưới hoàng tuyền, mà cô ấy cũng không muốn em và Giang Thừa Dự được ân ân ái ái bên nhau đâu. Cho nên… hãy tự đoán xem tôi sẽ làm gì tiếp theo.
Đêm hôm đó, thành phố Đông Xuyên mưa rất to, tạo nên vô số dòng nước nhỏ chảy trên mặt đường. Mưa táp vào cửa kính thật lạnh lẽo.
Xe tiến vào biệt thự, lập tức có người cầm ô đi tới.
Kỷ Niệm Hi xuống xe, dẫm lên những vũng nước loang lổ trên mặt đường, không thèm quan tâm đến chiếc ô đang được che trên đỉnh đầu, lao vào trong nhà một cách không bình thường. Quần áo ướt đẫm dán vào da cô, tạo nên một cảm giác thật sự lạnh lẽo.
- Sao không mở ô lên? – Lục Kỳ Hiên đang ngồi trong phòng khách xem sách kinh ngạc nhìn cô, anh lập tức bỏ sách ra, hỏi: - Cứ như là chạy nạn ý.
Lục Kỳ Hiên định nói là giống như bị thú dữ đuổi theo, nhưng khi nhìn thấy Kỷ Thành Minh xuất hiện, nếu bây giờ nói vậy không phải là đang mắng…. Nên câm miệng lại thì hơn.
- Chắc là vậy. – Lục Kỳ Hiên thầm tự đoán.
Kỷ Thành Minh chỉ cười cười, xem ra đêm nay nhất định sẽ có người không ngủ được đâu.
Đêm hôm đó cũng không hề yên tĩnh, tiếng mưa rơi mãi không thôi, như xoáy mãi quanh tai.
Kỷ Niệm Hi nằm trên giường, màn đêm đậm đặc cũng chẳng thể làm lu mờ cảm xúc của cô. Trên tay cô cầm một điếu thuốc, giữa bóng tối mênh mang cũng không thể nhìn thấy làn khói thuốc mỏng manh đang bay lên, chỉ ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí. Cô hít một hơi thật sâu, rồi cứ thế ho khan, tiếng ho hòa lẫn với tiếng mưa vang lên một cách hỗn loạn. Miệng cô thở phì phò, cô ném tàn thuốc vào trong chăn, mùi khét vờn mũi, ánh lửa đỏ thẫm chầm chậm lụi tắt.
Màn đêm, lại tối đen như cũ.
Nhưng mùi thuốc lá vẫn thoang thoảng trong không khí.
Tay cô miết nhẹ bờ môi, lúc người ấy hôn cô, cũng có mùi vị này.
Tay nắm chặt lấy chăn, lúc ấy cô vẫn còn có thể làm nũng với anh:
- Giang Thừa Dự, anh không được hút thuốc, ít nhất là không được hút thuốc trước mặt em đâu đấy.
Tất cả đều là giả dối, nhưng cũng thật vui vẻ.
Anh thật sự không còn hút thuốc trước mặt cô nữa.
Nhưng mỗi khi hôn cô, mùi thuốc lá nhàn nhạt vẫn đủ để bán đứng anh.
Thế nhưng cô vẫn vờ như không biết, lúc đó cô vẫn tự nhủ với lòng mình như vậy đấy.
Lồng ngực của cô, vẫn xôn xao như thuở ấy.
Bật đèn lên, căn phòng vẫn thế. Từ trước đến nay, cô vẫn sống tốt trong hoàn cảnh này. Cô vẫn cứ tự lừa mình dối người, trước khi đi ngủ, cô đều nghĩ tất cả đều chỉ là một giấc mơ, khi cô tỉnh dậy, cô vẫn sẽ chỉ là một nữ sinh trung học, và Giang Thừa Dự vẫn là chàng thanh niên luôn ôm cô v