Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1588 lượt.
ào lòng, họ đều không hề thay đổi, không hề tồn tại bốn năm ấy, cũng không có Mông Tuyết, không có Kỷ Thành Minh, thế giới này vẫn sẽ mãi giống như những hình ảnh vẹn nguyên trong trí nhớ của cô.
Nhưng mỗi khi tỉnh dậy, cô đều rất thất vọng.
Đã không còn như trước, cô cũng không thể như trước, cô đã từng muốn cố gắng để sống thật tốt.
Nhưng vì sao lại không được, vì sao lại không thể, vì sao?
Không phải không thể chặn mọi tin tức về anh, nhưng chỉ cần nghĩ đến mọi chuyện đã xảy ra, mọi chuyện đã tan vỡ, cô vẫn tự lừa dối bản thân.
Cô xốc chăn lên, liếc nhìn lỗ thủng của tàn thuốc, hóa ra chẳng có gì xảy ra hết. Nhìn xem, bất kể chuyện gì đều luôn để lại dấu vết của nó, để nói với bạn rằng, chuyện đó thật sự đã xảy ra, kể cả khi bạn không muốn nghĩ đến nó.
Cô xuống giường, mở máy tính lên.
Cứ tự chà đạp bản thân đi, cứ tự cầm dao mà cứa vào vết thương của mình đi.
Có gì là không thể đây, dù sao cô chẳng có gì cả, ngoại trừ bản thân, cô chẳng còn gì hết.
Cô mở vài trang tin tức, thậm chí không cần nhấp vào, trên trang đầu của mọi tờ báo đều đăng một bức ảnh giống nhau, đều phối hợp đăng tải tin tức về hôn lễ hàng đầu Đông Xuyên. Từng ngón tay cô căng cứng trên màn hình máy tính, vì sao họ không đăng rằng hôn lễ bị hủy bỏ, vì sao không xuất hiện nội dung tạm hoãn hôn lễ chứ.
Thời gian vẫn không ngừng trôi qua như đang đếm ngược.
Ông trời ơi, tại sao người cô yêu lại trở thành chồng của một người khác.
Những tình tiết cẩu huyết như thế, đúng vậy, nếu xảy ra đối với cô thì phải gọi là gì đây?
Nhưng cô không sao khóc nổi, lòng cô điêu đứng.
Nhấp chuột vào tin đầu của một tờ báo, là vô số những lời chúc phúc tốt đẹp được sắp xếp lộn xộn, họ còn kể lại cô dâu chú rể quen biết nhau như thế nào, hôn lễ xa hoa tốn kém cỡ nào, áo cưới của cô dâu và chú rể được nhập khẩu từ nước nào, thậm chí cả lịch trình yêu đương của đôi tân lang tân nương nữa chứ.
Còn có, rất nhiều video clip.
Cô mở một video clip, ngay lập tức nhìn thấy Giang Thừa Dự đang che chở cho Mông Tuyết, không để cho cô bị các phóng viên chen lấn xô đẩy, ánh mắt anh vô cùng bình thản, tay anh đặt trên lưng Mông Tuyết.
Giang Thừa Dự đến đón Mông Tuyết sau giờ tan tầm, anh cười với cô ấy, hai người nắm tay nhau cùng thủ thỉ điều gì đó…
Thật chân thật, những hình ảnh mới chân thật làm sao.
Điều khiến người ta đau khổ nhất, không phải vì anh dửng dưng bỏ mặc tôi, mà là anh dùng toàn bộ những điều tốt đẹp từng làm đối với tôi chuyển sang cho một người khác.
Tay cô, chạm vào hình ảnh trên màn hình máy tính:
- Lúc anh cười, anh có còn nghĩ đến em không?
Có hay không?
Hẳn là có nhỉ?
Nước mắt cô, cuối cùng cũng rơi xuống, cô đã tự lừa gạt bản thân từ rất lâu.
Anh không phải kiểu người vĩ đại như thế, anh không phải là người có thể vì cô mà phụ cả thiên hạ nhưng cũng không phụ lòng cô.
Hãy thừa nhận đi, tình yêu của cô thật sự chỉ như những giọt lệ còn vương trên khóe mắt, chậm chậm rơi xuống, chầm chậm biến mất.
Vì sao lại có thể cam tâm? Vì sao phải chấp nhận hiện thực này đây?
Giang Lục Nhân, người ấy đã kết hôn đâu? Mày sợ cái gì? Mày còn phải sợ chết nữa sao?
Cô đứng dậy, thay quần áo, ra khỏi phòng.
Dưới phòng khách, đèn đuốc sáng chưng.
Kỷ Thành Minh đang ngồi lơ đãng, khuôn mặt anh tỏ ra nghiêm trọng, nhưng xem ra anh đang tự tiêu khiển một cách vui vẻ.
Cô đi xuống.
Cô không nhìn anh mà đi thẳng ra cửa.
- Bây giờ khuya lắm rồi.
- Chẳng liên quan gì đến anh.
Kỷ Thành Minh gật đầu, không mở miệng:
- Dù sao với một người không thân phận như em, dù có biến mất, cũng chẳng ai phát hiện ra đâu.
Cô dừng chân, bước đến trước mặt anh, không hề thỏa hiệp:
- Anh có tư cách gì để nói về tôi như vậy? Tại sao anh có thể đặt bản thân trên một vị trí cao chót vót, như thể mình có thể nhìn thấu tất cả mọi chuyện, dùng cái nhìn của Thượng đế để nhìn xuống chúng sinh như thế. Ai anh cũng chế nhạo, cứ như trừ anh ra, trên đời này toàn là kẻ ngốc hết.
- Em cũng đâu có ngốc. – Kỷ Thành Minh thả một quân cờ xuống. – Nếu em ngốc, thì bây giờ em còn sống được cơ à?
Nén giận để ở lại bên cạnh anh, không phải để bảo vệ mạng sống của mình ư.
- Tôi muốn tìm đến chỗ chết đấy, thì đã sao nào?
Anh cuối cùng cũng trợn mắt nhìn cô:
- Thật vậy ư. – Mỉm cười. – Sao mà em phải tìm đến chỗ chết chứ, em đang muốn tìm đến anh trai kiêm người tình của em, để anh ta bảo vệ em, để anh ta đưa em cao chạy xa bay, hoặc nói chính xác là để anh ta hủy bỏ hôn lễ, sau đó sống hạnh phúc bên em. Sao em chết được nhỉ?
Cô cũng cười:
- Đúng thế, tôi muốn theo đuổi hạnh phúc của mình, thì đã sao nào?
- Chẳng sao hết. – Miệng anh nở một nụ cười kỳ quái.
Cô lại càng nóng nảy, như mất hết lý trí:
- Anh thật ra chẳng có tư cách nhìn xuống tôi như thế. Hướng Tư Gia kia sắp chết rồi cũng sẽ chết. Đừng nói chuyện cô ấy không phải chết vì tôi, cho dù là có, cũng không đến lượt anh đóng vai người tốt đến hành hạ tôi. Nếu như tôi đau khổ hay bất hạnh, Hướng Tư Gia có thể quay về,