Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.
tôi cũng thấy hành động của anh chẳng hề sai. Nhưng Hướng Tư Gia đã chết thật rồi, dù sao cũng không thể sống lại, hạnh phúc của anh còn ngây thơ hơn cả đứa trẻ ba tuổi đấy. Nếu anh thật sự yêu cô ấy đến thế, thì hãy tự tử đi, còn sống làm gì nữa?
- Khí phách rất lớn nhỉ, vì anh trai kết hôn mà kích thích đến vậy cơ à? – Giọng anh vẫn bình thản, càng làm nổi bật sự mất kiểm soát của cô.
Người lý trí, luôn chiếm thế thượng phong.
Cô nhìn theo anh:
- Rốt cuộc là anh đang muốn gì? Vì sao anh luôn phải khiến tôi khó chịu thế?
- Tôi cũng không biết nữa. – Anh lại đặt xuống một quân cờ. – Bây giờ ngoài trời đang mưa, để tôi đưa em đi.
Cô giật mình nhìn anh, hoàn toàn không thể lý giải nổi suy nghĩ của anh.
Cô nhìn thấy anh lại hạ một quân cờ, mỗi bước cờ đều đặt cả tâm tư với khí thế ngút trời, nhưng ván cờ vẫn chưa thể phân thắng bại.
Anh đứng dậy:
- Chúng ta cá cược nhé.
- Cá cược cái gì đây?
- Nếu như Giang Thừa Dự tình nguyện đưa em đi, tôi sẽ thật lòng chúc phúc cho em, cũng sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.
Cô im lặng.
Anh cũng không nói rõ nếu thua cô sẽ làm sao.
- Tôi cá là, Giang Thừa Dự sẽ không cần em đâu.
Anh tuyên bố chắc nịch.
Đưa cô đi, chẳng qua để nhìn thấy kết quả của ván bài này sớm hơn một chút, vì anh biết, người thắng nhất định sẽ là anh.
Đối với bản thân, cho đến tận bây giờ anh vẫn luôn tự tin như thế.
Mưa vẫn rơi mãi không thôi. Cô nuốt nước bọt, bỏ qua ý cười trên mặt Kỷ Thành Minh. Thậm chí, cô còn dõi theo anh, cô nghĩ, tốt nhất đây sẽ là lần cuối cùng phải đối mặt với nhau. Gương mặt anh vẫn tràn đầy bình tĩnh, thật khiến người ta muốn phát điên lên, rất muốn tát thẳng vào cái bản mặt ấy.
Cô đúng là càng ngày càng chẳng tử tế nữa.
Ánh đèn trong xe nhàn nhạt, xuyên qua lớp kính thủy tinh bên ngoài, có thể thấy được màn mưa không ngớt, từng giọt từng giọt rơi xuống, vừa rõ ràng vừa sáng rực.
Đêm đã về khuya, trên đường còn rất ít xe qua lại.
Ngoài tiếng mưa, chỉ còn âm thanh của hơi thở.
- Tôi chỉ biết là, tôi đã làm thì sau này sẽ không hối hận, và cũng sẽ không bao giờ phải nuối tiếc vì trước đây đã không làm. – Cô thản nhiên nói.
Kỷ Thành Minh cảm thấy có nói gì thêm cũng vô ích, anh vứt tàn thuốc, khởi động xe.
Kỷ Thành Minh lái xe vào tập đoàn quốc tế Long Giang. Gần đây Giang Thừa Dự có một dự án lớn, để có thời gian dành cho hôn lễ, hai ngày nay anh đều phải tăng ca đến tận nửa đêm, chuyện này Kỷ Thành Minh rất rõ. Xe dừng lại, cô hít thật sâu, cuối cùng mới xuống xe. Đứng từ vị trí của cô cũng không thể nhìn tới tầng cao nhất của tòa nhà.
Cô đã từng rất nhiều lần tìm đến nơi đây, nhưng không có dũng khí đi lên.
Có một lần cô có được dũng khí đó, nhưng lại bị bảo vệ ngăn cản.
Kỷ Thành Minh cũng xuống xe:
- Tôi có thể giúp cô lên đó.
Vẫn cái giọng của Thượng Đế đấy, cô cũng chẳng thèm cảm ơn đâu.
- Sau hôm nay, tôi sẽ không còn liên quan đến anh nữa.
Đối với sự tự tin của cô, anh từ chối nêu ý kiến:
- Chúc em may mắn.
Không biết Kỷ Thành Minh đã gọi một cú điện thoại đi đâu, chung quy, họ có thể thoải mái đi lên. Đứng trong thang máy, cả hai đều lặng im không nói. Anh biết cô đang rất lo lắng, tuy rằng cô vờ như chẳng có gì xảy ra. Nếu như không phải vì Giang Thừa Dự thật sự kết hôn, cô hẳn sẽ vẫn giả vờ như không bận tâm, xem ra hôn lễ của Giang Thừa Dự đã ảnh hưởng rất lớn đến cô.
Một người mất khả năng khống chế, hóa ra là như thế này đây.
Anh bất giác nhếch miệng cười, anh thật sự cảm thấy hứng thú.
Anh cũng đang tự thách đố với chính bản thân mình, đợi một lát nữa thôi, liệu cô có khóc lóc chạy ra không nhỉ.
Có, hẳn là có nhỉ.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, rất nhiều nhân viên vẫn ở lại tăng ca. Kỷ Thành Minh nói với thư ký vài câu, sau đó bảo cô cứ vào phòng.
Cô không để ý thấy ánh mắt đầy kinh ngạc của những người đứng ngoài.
Cô cũng không thấy rằng, Kỷ Thành Minh đang đứng bên cạnh nhìn cô. Sao anh có thể nghĩ rằng cô sẽ thất bại? Sao anh có thể chắc chắn như thế? Có lẽ chính anh cũng chẳng thể trả lời.
Kỷ Thành Minh ngồi trên sofa bên ngoài, anh tự nói với bản thân rằng, anh làm cái việc nhàm chán này chẳng qua chỉ để xác định suy nghĩ thật sự của chính mình. Điều này chẳng hề liên quan đến bất cứ ai, cũng chẳng hề có ý nghĩa gì hết.
Kỷ Niệm Hi bước từng bước vào văn phòng, mỗi bước chân cô như ngày một nặng thêm, cô biết cô sắp phải đối mặt với điều gì.
Cô đẩy cửa ra.
Một hình ảnh quen thuộc, đang ngồi trên ghế, cúi đầu xem tài liệu. Hình ảnh ấy vẫn thân quen như nhiều năm trở về trước. Cô há miệng, nhưng lại chẳng phát ra nổi một âm thanh. Thời gian như ngừng lại, trở về với những năm tháng ấy, cô cũng từng bước vào văn phòng của anh như thế này, lúc đó anh cũng đang cúi đầu phê duyệt công văn.
Dường như mọi thứ vẫn y nguyên, anh vẫn là anh, cô vẫn là cô, vậy họ có thể trở lại bên nhau được nữa không?
Cô bước từng bước tới bên anh, ánh mắt cô chăm chú nhìn anh.