Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.

à điều cuối cùng anh dành cho em sao?
Lại là như vậy sao?
Vẫn luyến tiếc, nhưng không thể có được.
Cô liều lĩnh ôm lấy anh:
- Đừng cưới người khác, em xin anh đấy, đừng cưới người khác, em cầu xin anh…
Anh hùng hổ đây cô ra.
- Đừng cưới người khác, đừng cưới người khác…
Mãi đến khi có người đi vào, lôi cô ra.
Đừng cưới người khác, sao anh có thể như thế, sao anh có thể quên mất sự tồn tại của em.






Kỷ Thành Minh theo sau thư ký bước vào phòng. Anh không hề giống như viên thư ký tỏ ra kinh ngạc trước cảnh tượng đang xảy ra trước mắt mà đi đến bên cạnh Kỷ Niệm Hi, tay anh kéo cô về phía mình, để cô dựa vào ngực anh. Cô vẫn khóc, nhưng anh không hề nhìn cô. Anh giống như một người anh trai chân chính vậy, tay anh không ngừng vỗ sau lưng cô.
- Sao vẫn còn nhập vai thế em?
Không biết là đang nói cho ai nghe, rồi anh cười với Giang Thừa Dự:
- Thật ngại quá, trước hôn lễ lại đến làm phiền tổng giám đốc Giang. Chủ yếu là vì hai ngày nữa em gái tôi sẽ tham dự một buổi thử vai của đài truyền hình XX, nên hôm nay đến diễn thử xem có nhập vai tốt không. Con gái bây giờ, lúc nào cũng lo lắng mình sẽ không làm được, mà đạo diễn yêu cầu rất nghiêm khắc, tôi tin rằng tổng giám đốc Giang có thể lý giải được điều này.
Giang Thừa Dự xoa nhanh môi, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào Kỷ Thành Minh, rồi anh mới rơi xuống đôi tay Kỷ Thành Minh đang ôm lấy Kỷ Niệm Hi.
Bước ra khỏi thang máy, anh thả tay ra:
- Muốn khóc thì hãy khóc đi.
Sắc mặt cô rất trắng, chân vẫn không ngừng run rẩy.
Giờ phút này, anh cảm thấy hơi vô thố, rốt cuộc trong lòng người con gái này tình yêu chiếm vị trí quan trọng đến thế nào mới có thể khiến cô ấy mất khả năng khống chế đến thế?
Anh đi theo sau cô, ra đến ngoài đại sảnh.
Cuối cùng cô không còn có thể đi đứng một cách bình thường nữa, cô ngổi xổm sụp xuống, mái tóc đen buông xõa. Anh cũng đi đến, ngồi xổm xuống bên cạnh cô. Tiếng mưa vẫn rơi ầm ầm không ngớt, che dấu tiếng lòng cô đang không ngừng vang lên. Thế nhưng bờ vai cô vẫn không ngưng rung rung.
Anh vỗ vỗ vai cô.
Cô lại đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn anh.
Đôi mắt anh đầy bình tĩnh, xuyên thẳng vào lòng cô. Sao bây giờ anh còn giả vờ tử tế làm gì nữa, cô vẫn tưởng anh dành tặng cho cô một nụ cười mỉa đầy trào phúng nữa cơ. Đáng nhẽ bây giờ anh đang phải lớn tiếng chê cười tại sao cô lại ngu ngốc đến thế, cười nhạo cô không biết tự lượng sức. Sao bây giờ anh lại giả vờ quan tâm đến cô làm gì nữa.
Cô đẩy anh ra, đứng dậy, lao thẳng vào màn mưa.
Cuối cùng cô đã có thể làm một việc mà không cần e ngại bất cứ điều gì, cô không cần quan tâm đến bất cứ điều gì khác, cô không cần để ý đến bất kỳ cái gì hết. Mưa và nước mắt cô hòa lẫn vào nhau, dù sao cũng chẳng còn ai quan tâm đến cô, dù sao cũng chẳng có ai để ý đến cô, dù sao trên đời này cô cũng chỉ còn lại mình cô. Còn có gì để sợ nữa? Còn muốn bận tâm đến cái gì nữa? Cuộc đời cô, vì sao lại trở nên vô cùng thê thảm đến thế này?
Cô đã thực sự cố gắng sống thật tốt, cô thật sự đã muốn vậy, vì sao vẫn không thể được?
Mưa ào ào rơi xuống mặt cô.
Kỷ Thành Minh đứng bên cạnh nhìn cô điên cuồng.
Tóc cô rối tung, quần áo cô dán chặt vào người, cô chỉ ngửa đầu lên nhìn trời.
Mưa càng lúc càng to hơn, rơi lả tả trên mặt đất.
Trong bóng đêm thăm thẳm, giữa làn mưa tầm tã, cô vẫn đứng đấy, bóng dáng cô vô cùng cô độc, hình ảnh ấy giống như một nỗi ám ảnh.
Đột nhiên, giữa bầu trời hiện lên một tiếng sét, chiếu sáng khuôn mặt đã chỉ toàn màu trắng của cô, một tiếng sét vang lên trong chớp mắt.
Chưa kịp để tiếng sấm ầm ầm ập tới, anh không tự chủ mà lao về phía cô, đôi tay anh ôm lấy bờ vai cô, anh không nói một lời. Ngay sau tiếng sấm ấy, tay anh vén những sợi tóc ướt đẫm đang dán chặt lấy gương mặt cô, không chút do dự hôn lên môi cô.
Cô choáng váng đứng nguyên tại chỗ, để anh tùy ý cướp đi đôi môi mình.
Mãi đến khi đầu lưỡi cô tiếp nhận những cảm xúc kỳ diệu ấy, đầu óc cô trong nháy mắt hồi phục và tự hỏi, cô lập tức đưa tay chống trước ngực anh. Anh lại hung hăng ôm lấy cô, môi anh vẫn tùy ý làm bậy.
Còn tay cô, vẫn đỡ trên ngực anh, còn anh vẫn ôm chặt lấy cô.
Khi Kỷ Thành Minh đưa cô trở về đến biệt thự, quần áo trên người cô đều đã ướt đẫm, mà anh cũng chẳng khá hơn chút nào, hai người vẫn không nói với nhau bất kỳ một câu nào.
Lúc đó Lục Kỳ Hiên đang ngồi trong phòng khách chơi điện tử, cậu nhìn thấy hai người đi vào, đang cười cười, lập tức giật nảy người:
- Hai người đi làm gì thế?
Kỷ Thành Minh không nói gì, chỉ móc di động ra, gọi ngay cho bác sĩ riêng.
Cô bị ốm, hay nói chính xác hơn, là cô đang sốt cao.
Lục Kỳ Hiên nhìn thấy sắc mặt âm tình bất định của Kỷ Thành Minh, anh chủ động đưa Kỷ Niệm Hi lên tầng hai để chờ bác sĩ đến khám cho cô.
- Anh, ở đây cứ giao cho em, anh nhanh đi thay quần áo đi.
Kỷ Thành Minh đưa mắt nhìn sang Kỷ Niệm Hi, mặc dù không lên tiếng, anh chỉ cúi đầu nhìn xuống ngực mình, rồi mới đi