Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
về phòng mình.
Sau khi Kỷ Thành Minh tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, bác sĩ riêng cũng vừa kịp đến, anh trao đổi với ông ta một chút về tình hình cụ thể, sau đó không nói gì thêm. Kỷ Thành Minh lại gọi bác sĩ ra ngoài, hỏi thêm vài chuyện rồi để ông về.
Anh đứng trước cửa phòng Kỷ Niệm Hi, tựa vào thành cửa, trên gương mặt anh không thể hiện rõ thái độ.
- Hai người đi làm gì thế này? Có vẻ vô cùng kích thích nhé, sao không cho tôi đi cùng chứ?
Lục Kỳ Hiên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang đỏ hồng lên vì sốt của cô, tò mò cười, đều là người đã trưởng thành, thế mà lại về nhà trong bộ dạng khốn khổ thế này, nhất định là đã làm một chuyện gì đó vô cùng hay ho rồi.
- Đi diễn kịch ấy mà. – Cô thế nhưng lại trả lời anh, tiện tay lôi cái khăn mặt đang đắp trên trán mình xuống.
Lục Kỳ Hiên lập tức đẩy tay cô ra:
- Không được, phải đắp như vậy mới hạ sốt được.
Kỷ Niệm Hi nhìn Lục Kỳ Hiên vài lần, sau đó không thể kiên trì nữa, giọng cô đầy miễng cưỡng:
- Quan tâm đến tôi như thế làm gì?
- Trong TV không phải đều thế này à?
Cô nhìn Lục Kỳ Hiên từ đầu đến chân, đôi mắt cô bỗng đỏ lên.
Ngay đến một người xa lạ không quen biết cũng có thể quan tâm đến cô như vậy?
Còn người ấy… Sao anh có thể, sao anh có thể…
Lục Kỳ Hiên không phát hiện ra thái độ kỳ lạ của cô:
- Nếu không, để tôi đưa ra một câu đó, thử xem đầu óc cô đã bị sốt hỏng chưa nhé. – Anh không thèm bận tâm xem cô có đồng ý không đã nhận định luôn là cô đang đồng ý. – Ba người Bính Ất Giáp buổi tối hôm đó cùng thuê một căn phòng, mỗi người lấy ra 10 tệ đưa cho tiểu nhị. Tiểu nhị giúp họ đưa tiền thuê phòng cho chủ quán, tiền thuê nhà chỉ có 27 tệ, hôm đó là ngày nghỉ nên được giảm giá 2 tệ, chỉ lấy 25 tệ. Tiểu nhị cầm 5 tệ đi ra, trên đường đi anh ta tham ô 2 tệ, đưa 3 tệ cho 3 người Bính Ất Giáp kia, mỗi người chia nhau 1 tệ. Cô thử nói xem, Bính Ất Giáp mất 27 tệ, tiểu nhị tham ô 2 tệ, vậy là chỉ có 29 tệ, còn 1 tệ thì chạy đi đâu mất?
Cô mơ hồ nghe xong vấn đề của Lục Kỳ Hiên tùy tiện nói ra, vờ như thật sự nghĩ nghĩ:
- Hẳn bị cậu ăn trộm mất rồi.
Lục Kỳ Hiên cười ha ha:
- Đầu cô đúng là sốt hỏng mất rồi.
Lục Kỳ Hiên quay đầu lại nhìn thấy sắc mặt khó coi của Kỷ Thành Minh:
- Anh.
Kỷ Niệm Hi nghe thấy Lục Kỳ Hiên gọi, nhưng cô không hề quay đầu.
Kỷ Thành Minh nhìn cô, không nói gì, đi thẳng ra ngoài.
- Cô cãi nhau với anh tôi à? – Lục Kỳ Hiên cười hì hì như một tên trộm.
- Không. – Cô hơi mệt, nên nhắm nghiền hai mắt.
Lục Kỳ Hiên cũng mất hứng.
Chờ đến ngày hôm sau, Lục Kỳ Hiên bị cha gọi về nhà, cậu mang dáng vẻ vô cùng tội nghiệp đến từ biệt Kỷ Niệm Hi và Kỷ Thành Minh.
Trong khi đó, giữa nửa đêm, Kỷ Thành Minh gọi một cú điện thoại, sao cậu ta có thể không về.
Kỷ Niệm Hi cũng không ốm mãi, đến đêm hôm đó, cô đã hết sốt. Nhưng khi cảm giác của cô vẫn mơ hồ, cô nhận ra có người bước vào phòng mình, đương nhiên người đó cũng không tra tấn gì cô, đầu óc cô cũng chưa phát sốt đến mức đấy. Người có thể vào phòng cô vào thời điểm này, không cần nghĩ cô cũng biết là ai. Một bàn tay cô bị nâng lên, sau đó bị tì xuống, một mũi tiêm đâm thẳng vào da thịt cô, toàn bộ quá trình đó, cô không hề động đậy, đối phương cũng không có bất kỳ hành động nào khác. Tay cô lại được đặt vào trong chăn, tiếng bước chân rời đi ngày một nhỏ dần, rồi đầu óc cô lại chìm vào trong bóng tối.
Cô không biết Kỷ Thành Minh đã phát hiện ra cô đã tỉnh lại hay chưa, cô cũng không rõ hành động của anh ta rốt cuộc để thể hiện điều gì. Một phút giây bồng bột nhất thời ư? Nếu đã không thể lí giải thong suốt, cô tình nguyện chấp nhận tin tưởng vào lí do này, mặc dù nó chẳng hề phù hợp với tính cách con người Kỷ Thành Minh chút nào.
Cô nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng chìm vào một giấc mơ tuyệt đẹp, cô không muốn bận tâm đến chuyện gì đã xảy ra, cũng không muốn tính toán đến biết bao nhiêu khó khăn cô sắp phải đối mặt phía trước, tất cả cứ để vậy đi, cô tự an ủi bản thân. Cô không hề biết rằng, trong bóng tối, cô luôn nằm cuộn tròn người lại trong tư thế của một đứa trẻ cần được bảo vệ.
Có một người đàn ông cũng đang ngồi trong phòng khách, nhưng anh không sao có thể ngủ được, đành ngồi hút hết điếu này đến điếu khác.
Giữa trưa hôm sau, Kỷ Niệm Hi tỉnh lại, Lục Kỳ Hiên vô cùng đau lòng nói rằng anh phải trở về Nam Thành ngay, không quên nhắn nhủ Kỷ Niệm Hi phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, và Kỷ Thành Minh cũng phải tự chăm sóc mình tốt hơn.
- Anh đang nghĩ rằng vì em đang ốm nên không thể đến tham dự hôn lễ ngày mai của Giang Thừa Dự. – Anh dừng lại, ở đuôi mắt hiện ra một ý cười nho nhỏ. – Thật ngại quá, hình như anh lại đoán sai rồi.
Tất cả những tế bào bình tĩnh của cô trong nháy mắt sôi trào, cô trừng mắt nhìn anh, không thèm mở miệng mà bỏ đi thẳng.
Vào ngày hôn lễ hôm ấy, thời tiết rất đẹp, mặt trời tỏa ánh sáng hài hòa bên những cụm mây trắng đang bay bổng trên không trung, màu xanh thẳm của những rặng cây trải dài khắp Đôn