Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/994 lượt.
, ăn tạc tương miến Bắc Kinh[1'>. Đây là bữa tối rẻ nhất mà Tống Dật Tuấn ăn trong nửa năm qua, chốn xa hoa không nói làm gì, ngay cả những quán bình dân nhất cũng không có giá rẻ như ở đây. Tống Dật Tuấn đẹp trai ngời ngời, mặc áo choàng da đã thu hút sự chú ý của một vài cô gái có lẽ là học sinh, anh vẫn giữ thói quen cười tủm tỉm, dáng vẻ ăn mì cũng rất nho nhã. Tô Duyệt Duyệtkông nhìn anh, ăn ngấu nghiến “tạc tương miến Bắc Kinh trong truyền thuyết”, tấm tắc khen: “Ngon quá!”
[1'> Một loại mì xào.
“Đúng vậy, rất ngon.”
“Hì hì, để tôi nói cho anh biết, kỳ thực tôi nấu mì cũng rất ngon, đạt đẳng cấp thượng hạng đấy nhé!”
“Thật á?” Tống Dật Tuấn hỏi lại, nói như vậy, cô ấy còn là một cô gái giỏi bếp núc ư?
“Đúng vậy, sau này có cơ hội tôi sẽ nấu cho anh ăn.” Tô Duyệt Duyệt cười đáp lời anh.
Tống Dật Tuấn lại nói tiếp: “Xem ra dạ dày của bạn trai cô đã bị cô trói rất chặt rồi.”
Kỳ thực, trong lòng anh hiểu rõ Tô Duyệt Duyệtchưa có bạn trai.
“Tôi chưa có bạn trai.” Xoay tròn đôi đũa trên tay,Tô Duyệt Duyệt cười gượng gạo, có lẽ, ở trước mặt Mèo con, cô lại không cảm thấy thế nhưng khi bị một người đàn ông, hơn nữa còn là cấp trên của mình nói như vậy, cô cảm thấy rất bối rối, thậm chí có chút tự ti, lớn như thế này rồi mà vẫn chưa có người yêu, có lẽ mình không đủ xinh đẹp, đến một người theo đuổi cũng chẳng có, thời sinh viên còn ở ký túc xá, cô thường cảm thấy cô đơn. Còn khi đã đi làm, Tô Duyệt Duyệt phát hiện thấy mối quan hệ giao tiếp của cô cũng bị thu hẹp lại, đừng nói là được người khác theo đuổi, tìm được một người chị hay người em gái hiểu mình cũng có vẻ rất khó.
“Bố mẹ cô không giục à?”
“Giục tôi?” Tô Duyệt Duyệt hút nốt sợi mì cuối cùng vào miệng, lau đôi môi dính dầu bóng loáng, nói: “Không giục, có điều, tôi cũng không rõ, có lẽ các cụ cũng sốt ruột rồi.”
Mỗi dịp Tết về nhà, bố mẹ cô thỉnh thoảng cũng nhắc tới con gái của người này, người kia sắp lấy chồng, đến cô gái thấp béo trông chẳng ưa nhìn tẹo nào ở cùng làng cũng đã lấy chồng rồi. Đương nhiên, nhìn chung, thái độ của bố mẹ vẫn rất thông cảm với con gái. Có điều, chỉ một hai năm nữa thôi, thế nào họ cũng sẽ giục cô. Tô Duyệt Duyệt nói, “công việc, kết hôn, sinh con” chính là quỹ đạo của đời người, dù hạnh phúc tới đâu, đa số con người vẫn muốn quay về điểm khởi đầu.
Tống Dật Tuấn không nói thêm về chuyện này nữa, đối với anh, những thông tin đó đã quá đủ rồi. Anh chuyển sang nói một số chủ đề khác, sau khi trả tiền xong thì cùng Tô Duyệt Duyệt rời khỏi quán ăn.
“Anh không cần hóa đơn à?”
Tới nơi tràn ngập tuyết không có ai quấy rầy đó, Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nhớ tới hóa đơn nhưng Tống Dật Tuấn lại thản nhiên nói: “Có vài chục tệ thôi mà.”
“Ớ!”
“Sao thế? Cô sẽ không bảo tôi rằng, cô muốn từ bỏ nơi ngập tuyết này, quay lại lấy hóa đơn đấy chứ?” Tống Dật Tuấn đã xắn ống tay áo, bắt đầu đắp quả cầu tuyết, Tô Duyệt Duyệt đứng ngẩn tò te một lúc mới tham gia đắp tuyết cùng anh. Ánh trăng mông lung nhưng đã có ánh điện bù đắp cho sự thiếu hụt mà thiên nhiên mang lại này, ánh sáng trở nên hoàn mỹ hơn, hai người cười nói vui vẻ, cùng nhau đắp tuyết, cuối cùng sau nửa giờ đồng hồ, tác phẩm của họ đã hoàn thành, đó là một chú Cừu lười biếng đứng trên ván trượt tuyết.
“Trông này, chú cừu mới đáng yêu làm sao!” Tô Duyệt Duyệt xoa xoa tay, ngắm nghía tác phẩm của mình với vẻ hài lòng, Tống Dật Tuấn đứng bên cạnh nói: “Nghe nhạc chuông điện thoại của cô, cứ tưởng cô thích Cừu vui vẻ, nào ngờ lại đắp Cừu lười biếng.”
Tô Duyệt Duyệt chớp mắt, bước tới bên Tống Dật Tuấn, nói: “Báo cáo sếp, trong công việc tôi là Cừu vui vẻ, trong cuộc sống tôi là Cừu lười biếng.”
Tống Dật Tuấn không nhịn được cười, sự so sánh này quả là thú vị, có lẽ rất thích hợp với tính cách của Tô Duyệt Duyệt, vừa rồi cô một mực nói muốn đắp Cừu lười biếng, may mà anh biết nhân vật chú Cừu lười biếng này, hơn nữa thời học sinh cũng rất thích giờ thủ công mỹ thuật nên đã rất nhanh đắp thành hình chú Cừu lười biếng đứng trên ván trượt tuyết.
“Mẹ ơi, có Cừu lười biếng này!”
Hai người đang ngắm nghía tác phẩm của mình, con đường tưởng chừng tĩnh lặng không bóng người này cũng đã có một vài người qua lại, lúc này một cô bé tầm bốn, năm tuổi nhìn thấy Cừu lười biếng vội chạy lại, biết Cừu lười biếng là do “cô đeo kính cận” và “chú mặc áo da” kia đắp thành, bèn đòi mẹ chụp ảnh lưu niệm với hai cô chú và Cừu lười biếng. Đây là một tấm ảnh rất dễ thương, sau khi xem ảnh, Tô Duyệt Duyệt bảo mẹ cô bé bắn bluetooth sang điện thoại của mình, Tống Dật Tuấn cũng có được một tấm.
“Anh nói thử xem, chú cừu này có thể trụ được bao lâu?”
“Một ngày? Chưa biết chừng ngày mai đã bị phá hỏng rồi.”
“Không thể như vậy chứ? Chúng ta đã vất vả đắp nên nó.” Tô Duyệt Duyệt nghe Tống Dật Tuấn nói vậy, bất giác sống mũi cay xè, đưa tay ra vuốt bộ lông của chú cừu, song mới chỉ được nửa giây, bỗng thấy mu bàn tay mình bị phủ kín bởi một lòng bàn tay nóng ấm, hồi hộp nhìn sang bên, lại bắt gặp một ánh mắt ấm áp.
“Có lẽ hai, ba ngày, có lẽ một