Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/800 lượt.
ng cả rồi, theo trực giác của người phụ nữa mách bảo, cô ta đoán Tống Dật Tuấn có tình cảm đặc biệt với Tô Duyệt Duyệt ngốc nghếch, tình cảm đặc biệt này vì sao mà có thì cô ta lại không quan tâm, như vậy càng tốt, mình sẽ kéo Tô Duyệt Duyệt cùng chết với mình, còn khiến người đàn ông kia phải chịu đau khổ.
Chốn công sở xưa nay đều sặc mùi máu tanh. Cô ta là kẻ thất bại nhưng dù vậy, cô ta cũng muốn kéo người khác nhuốm máu theo mình, bởi lẽ cô ta sẽ có cảm giác sung sướng khi nhìn thấy người mới đến đang còn chân ướt chân ráo đã bị “lưỡi kiếm” vô tình nơi công sở róc sạch da thịt, ngay lúc này đây, thậm chí cô ta còn mường tượng ra cảnh Tô Duyệt Duyệt bị đuổi khỏi công ty, nước mắt giàn giụa,
Thật tuyệt, quả là tuyệt vời!
Nghĩ tới đây, Emma liền nở một nụ cười lạnh lùng.
Nội dung bàn giao chiều nay không có gì nhiều nhưng khi đặt cặp tài liệu lên bàn, Tô Duyệt Duyệt đã không cẩn thận, gạt rơi cốc nước của Emma xuống đất vỡ tan tành. Chiếc cốc này là Andrew tặng cho Emma, một chiếc cốc gốm đắt tiền. Emma miệng nói không sao, bước khỏi chỗ ngồi, nói vỡ cốc là điềm lành nhưng trong lòng tức tối, thầm nguyền rủa Tô Duyệt Duyệt bị công ty sa thải.
Tới gần năm giờ, Emma nhận một cú điện thoại, nói là nhà có việc phải về trước. Tô Duyệt Duyệtthầm nghĩ mình không phải sếp cô ta, hơn nữa tổng bộ Tập đoàn JS, bao gồm cả trụ sở làm việc tại Bắc Kinh đều có chế độ làm việc linh động, bèn không nói gì, sau khi chào tạm biệt cô ta, trở về chỗ ngồi, đọc lại một lượt nội dung công việc được bàn giao trong ngày. Cô là người rất cẩn thận, hơn nữa lại là nhân viên mới, cô cần duy trì thái độ tích cực và nhiệt tình đối với công việc.
Dù sao làm một mình cũng thấy thoải mái hơn.
“Bye bye!”
Một nam đồng nghiệp đeo kính cận dày cộp thuộc phòng IT chào cô một tiếng rồi rời khỏi phòng làm việc. Lúc này Tô Duyệt Duyệt mới phát hiện thấy đèn tuýp đã bật sáng trưng từ bao giờ, trong phòng làm việc rộng thênh thang này, ghế ngồi nào cũng trống không.
Đã bảy giờ rồi.
Không để ý, thoắt cái đã bảy giờ rồi.
Đây là Bắc Kinh, cô không cần phải đi nhờ xe, cũng vì lẽ đó mà đã mấy ngày nay cô không có lý do gì để nhắn tin cho Doanh Thiệu Kiệt. Mỗi khi cầm điện thoại lên, lại cảm thấy chẳng có cớ gì gọi cho anh, thế là, lại đặt điện thoại lên bàn. Trong mười giây tiếp theo, cô thực hiện động tác vô nghĩa này thêm một lần nữa.
“Thưa tiểu thư Tô Duyệt Duyệt, hiện là mười chín giờ năm phút tối theo giờ Bắc Kinh, sếp của tiểu thư là tôi đây ra lệnh cho tiểu thư mau chóng tan làm.”
Tay vừa để lên bàn phím, Tống Dật Tuấn đã đứng ngay trước mặt, giơ tay lên, hướng mặt đồng hồ về phía Tô Duyệt Duyệt. Hôm nay khác với bình thường, Tống Dật Tuấn mặc một chiếc áo len màu kem nhạt, bên ngoài khoác áo măng tô da, mùi da nhẹ dịu toát lên vẻ lịch lãm. Tô Duyệt Duyệt có lẽ ngồi trong phòng điều hòa nên hơi nóng, mặt đỏ hồng, thấy Tống Dật Tuấn quan tâm tới mình, lại đỏ thêm một chút.
“Đi nào!” Tống Dật Tuấn làm vẻ thu dọn đồ củaTô Duyệt Duyệt, lúc này cô mới đứng dậy, kết thúc “cuộc chiến” ngày hôm nay. Mùa đông ở Bắc Kinh khác với miền Đông, tuyết rơi xuống đất sẽ tích tụ lại một chỗ, khô cong, giẫm chân lên nghe “lách tách”.Tô Duyệt Duyệt cảm thấy rất thú vị, cứ thế đi lên trước, giẫm vào chỗ tuyết sâu không có người qua lại, Tống Dật Tuấn nhìn theo bóng cô, cười tủm tỉm.
Đột nhiên trong đầu Tống Dật Tuấn lóe lên một trò đùa tinh nghịch, thế là gào lên từ phía sau bóng người đang tràn đầy hứng khởi kia: “Cô giẫm phải hố phân tự hoại rồi.”
“Hả? Á!”
“Cừu trắng” quay người lại, bàn chân đang giẫm trong tuyết nhấc vội lên, người ngã sấp xuống, tuyết chui đầy vào miệng. Tống Dật Tuấn thấy nguy, vội vã chạy tới đỡ cô dậy, kính rơi vào trong tuyết, Tô Duyệt Duyệt đau khổ kêu lên: “Toi rồi, phen này tha hồ mà thối.”
Tay vơ vội tuyết còn dính trên mặt, đưa lên mũi, hít hít ngửi ngửi, đôi mắt một mí nhắm chặt lại, như thể đang ngửi thấy mùi rất thối. Tống Dật Tuấn nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, không nhịn nổi cười ha hả, nói: “Tôi chỉ đùa thôi mà, có phải thật đâu, ngã đau không?”
“Gì cơ? Đùa á?”
Tô Duyệt Duyệt ngồi xuống, do mất kính nên cô chỉ nhìn thấy phía trước mờ mờ, đôi mắt nheo nheo thành một đường chỉ càng khiến cô trở nên vô cùng đáng yêu. Tống Dật Tuấn nhặt kính rơi trên tuyết, nhét vào tay cô, nhẹ nhàng đỡ cô dậy, nói: “Thế này đi, giờ tôi sẽ mời cô đi ăn để tạ tội, lát nữa quay lại đây đắp người tuyết, như vậy ok chứ?”
“Ơ!” Tô Duyệt Duyệt ngớ người nhưng cũng gật đầu đồng ý, tiếp đến nở một nụ cười ngây thơ, lúc này Tống Dật Tuấn ý thức được rằng mình đã bắt đầu thích cô. Tiếp xúc với đủ loại phụ nữ, anh thấy cô là người con gái ngây thơ nhất. Mọi người vẫn nói “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn”, tuy mắt cô không to nhưng lại trong vắt như mặt nước hồ không vẩn đục chút nào, dường như mọi điều xấu xa ở chốn đô thị đều không mảy may làm ảnh hưởng tới sự trong sáng của cô. Thứ cô có anh lại không có, do vậy anh muốn có cô.
Bữa tối đồ ăn thường rất rẻ, họ vào một quán ăn cách chỗ đắp tuyết không xa