Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134818

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/818 lượt.

bày đồ mà cố ý để Doanh Thiệu Kiệt nghe thấy.
“Nếu cậu bận thì tôi không làm phiền nữa, cũng không có việc gì, để sau rồi nói.”
Doanh Thiệu Kiệt quả nhiên chọn cách cúp máy, Tống Dật Tuấn nhìn chiếc điện thoại trong tay, lại nhìn về phía toà nhà đối diện, rèm cửa bên đó đã kéo kín bưng, xem ra anh ta cũng không thoải mái khi nghe những lời trong điện thoại. Anh ta vốn là người trọng tình cảm, đã bị tổn thương một lần rồi, giờ vẫn muốn đâm đầu vào, lần này không biết mình đang tranh giành với anh ta hay đang cứu anh ta đây!
Cười nhạt một cái, Tống Dật Tuấn nói với Tô Duyệt Duyệt là phải về rồi, nhắc nhở cô nhớ nghỉ ngơi sớm nhưng cô đang lúi húi nhắn tin cho ai đó, dáng vẻ rất chăm chú, miệng còn lẩm nhẩm câu gì đó, thế là anh đành phải gây ra tiếng động mới khiến cô giật mình, cô vội xin lỗi anh, đôi má ửng hồng trông rất đáng yêu.
Tống Dật Tuấn nhìn cô, ánh mắt anh luôn chứa đựng một sức hút kỳ lạ khó cưỡng khiến trái tim cô xao xuyến, cô rất thích đôi mắt ấy, cũng giống bao cô gái khác, cô yêu vẻ đẹp rạng ngời của anh nhưng chỉ dám nhìn trộm, bị anh nhìn thẳng như vậy, cô thấy gượng ngùng. Vội vàng lảng tránh ánh mắt ấy bằng lời chào từ biệt rồi đóng cửa lại, liên tục nhắc nhở bản thân: “Lãnh đạo chỉ để tôn trọng, đẹp trai chỉ để ngưỡng mộ, đẹp trai kiêm lãnh đạo chỉ để tôn trọng và ngưỡng mộ.”
Tuy lý do không chính đáng nhưng Tô Duyệt Duyệt vẫn tự thuyết phục bản thân không được suy nghĩ lệch lạc, người đàn ông ưu tú như Tống Dật Tuấn, cô sao có tư cách mơ tưởng tới? Cô chỉ là cấp dưới, làm tốt công việc của mình mới là điều quan trọng nhất. Hít một hơi thật sâu, hít cả hơi thở anh ta vừa để lại trong phòng, dường như bức ảnh chụp lúc đắp Cừu lười biếng ở Bắc Kinh lại hiện lên trong tâm trí.
Sáng thư Hai, chiếc xe Polo màu đen đang thẳng tiến về phía cổng vườn hoa Mỹ Lệ, đột nhiên, một “con cừu lông trắng” vung vẩy hai tay lừ lừ tiến lại, chặn ngang phía trước bên phải xe, người đàn ông giật mình, phanh kít lại, chăm chú nhìn “chú cừu lông trắng” kia, hỏi: “Đâm vào chưa? Đâm vào chưa?”
“Này tên mũi lọ hoa kia, tôi nói cho anh biết, thứ Sáu tôi gửi tin nhắn cho anh, sao anh không thèm trả lời hả? Tôi đã ký hợp đồng với anh rồi, anh định hủy hợp đồng sao, khi ở Bắc Kinh còn chiếm phòng của tôi...”
Cứ hễ mở miệng nói với anh, giọng cô lại như suối nguồn tuôn chảy, rất khí thế và hung hãn, không ngừng nghỉ dẫu chỉ là giây lát, còn anh không đối đáp một lời, bất chấp những ánh mắt xung quanh, anh kéo cô vào trong xe, khởi động máy.
Hành động quyết đoán và mạnh bạo của anh khiến Tô Duyệt Duyệt nhạc nhiên, kinh hãi, hồi lâu không nói câu nào, tới khi xe chạy được một đoạn mới dần dần lấy lại được “khí thế”, lên giọng nói: “Anh làm gì mà thô bạo thế?”
Doanh Thiệu Kiệt liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy cô khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt hằm hằm tức tối, tránh để “hỏa chiến” dâng cao, anh cố gắng giữ im lặng. Tư duy của đàn ông khác với phụ nữ, khi đàn ông cố chấp im lặng, phụ nữ lại muốn dấu tranh tới cùng cho đến khi hạ gục đối phương, khiến đối phương không chống đỡ nổi mới “gõ chiêng thu binh” trong tư thế của người chiến thắng.
“Hôm nay là thứ Hai, còn mấy ngày nữa tôi mới trả tiền xe cho anh được. Đã không chờ tôi, nhìn thấy tôi còn chuồn đi. Sao thế, sợ tôi đòi tiền khách sạn của anh à? Tên keo kiệt kia, anh đúng là, tôi đã gửi tin nhắn cho anh rồi, anh chẳng thèm trả lời, may mà sáng sớm hôm nay tôi đứng chờ sẵn ở đây, nếu không anh đã chuồn mất rồi!”
“Cô nhắn tin? Tôi, tôi không nhận được.”
“Đừng hòng lừa tôi, tôi có chứng cứ, trong điện thoại vẫn còn lưu tin nhắn đây này.”
Tô Duyệt Duyệt lục tìm tin nhắn, tìm một lúc mới phát hiện thấy mình đã phạm sai lầm, tin nhắn soạn rồi nhưng rốt cuộc lại nằm trong tin nháp. Bây giờ nhớ lại, đúng là lúc đó cô mải tiễn Tống Dật Tuấn nên luống cuống bấm nhầm. Hai má đỏ ửng, bấm bấm điện thoại, ra chiều vẫn đang tìm kiếm. Doanh Thiệu Kiệt nhìn cô gái qua gương chiếu hậu, biết chắc tin nhắn được nhắc tới kia có tới tám phần đã không được gửi đi.
Cô yên lặng giả vờ nhìn ra phía ngoài xe.
Anh cũng yên lặng, giả vờ chăm chú lái xe.
Cho đến khi tới bãi đỗ xe, Doanh Thiệu Kiệt mới nói buổi tối sẽ trả Bồn tắm nhỏ cho Tô Duyệt Duyệt, cô bỗng thấy anh rất “trượng nghĩa”.
Một tuần không tới JSCT, mọi thứ trong phòng không có gì thay đổi nhưng Vu Tiểu Giai kéo Tô Duyệt Duyệt vào một góc, thấp giọng hỏi: “Này, tôi hỏi cô một câu, cô phải trả lời thật đấy nhé!”
“Gì thế?” Tô Duyệt Duyệt ngạc nhiên, Vu Tiểu Giai luôn rất tinh quái, vấn đề cô ta muốn nói đương nhiên sẽ không liên quan tới công việc. Quả nhiên không ngoài dự đoán, thấy Tô Duyệt Duyệt đồng ý, cô ta liền hỏi chuyện liên quan tới Emma. Tuy mới đến JSCT nhưng Tô Duyệt Duyệt cũng nắm rõ quy định nơi công sở, đó là “không gây chuyện thị phi cho người khác”, bởi vậy cô chỉ lắc đầu. Ở công ty cũ của cô, từng có một đồng nghiệp trẻ làm cùng phòng nhìn thấy sếp và một cô gái xinh đẹp đi xem phim cùng nhau bèn đi kể với mọi người, một đồn mười, mười đồn trăm, bí mật trở thà


XtGem Forum catalog