Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/820 lượt.

chú, chú mày sau.”
Xoa xoa đầu Bồn tắm nhỏ, Doanh Thiệu Kiệt chào tạm biệt Tô Duyệt Duyệt ra về, Bồn tắm nhỏ lại không nỡ rời xa anh, nó cứ nhảy loi choi trước mặt Tô Duyệt Duyệt, như thể muốn nói rằng, chủ nhân của mình có lẽ là người đàn ông sắp ra về kia. Anh tốt bụng, anh dịu dàng, nó đã đánh hơi rất rõ bằng chiếc mũi mẫn cảm của loài chó, tuy nhiên dù nó thể hiện thế nào thì vẫn bị cô chủ Duyệt Duyệt đưa về căn phòng nhỏ.
Đôi mắt nhỏ của chú chó liếc nhìn phía cầu thang máy, lại liếc nhìn Tô Duyệt Duyệt, vẫy vẫy tai, nếu họ ở cùng nhau thì thật hạnh phúc.
“Bồn tắm nhỏ à, em không được ăn linh tinh ở ngoài đâu nhé, chị sẽ cho em ăn ngon!”
Cánh cửa khép lại, anh ngẩng đầu ấn thang máy đi xuống, cười tủm tỉm: “Cô bé ngốc nghếch!”
Điện thoại đột nhiên có tin nhắn, lại là cô ta, một tin nhắn rất đơn giản: “Em đang ở quán Bezirk, say rồi, anh đến nhé?”
Say rồi?
Cô ta muốn mượn cớ này phải không? Tửu lượng của cô ta rất tốt cơ mà, sao có thể say được chứ? Chẳng phải cô ta muốn ở cùng Lâm Tử Văn hay sao? Nhếch mép cười khẩy một cái, so với cô gái ngốc nghếch ở trên gác kia, cô ta khiến anh khó chịu vô cùng. Mà thôi, trong thời đại “vật chất lên ngôi” này, cô ta cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Hai phút sau, một tin nhắn mới lại được gửi đến.
Anh chỉ đọc qua rồi nhét điện thoại vào túi, không để ý đến nữa.



Thông tin mật liên quan tới buổi họp liên hoan cuối năm


Đêm xuống, một chiếc Audi TT bóp còi inh ỏi nhanh chóng lao ra khỏi cổng chính của vườn hoa Mỹ Lệ. bảo vệ quát ầm lên, khách qua đường đều ngoái đầu nhìn biển số xe của ciếc ô tô đó, tuy nhiên còn chưa kịp nhìn ra số cuối thì chiếc ô tô đã biến mất.
“Đồ điên!” Những người qua đường tình cờ đều la lên một câu giống nhau.
Mấy hôm sau, cuộc sống của Tô Duyệt Duyệt bình lặng trôi đi chỉ vì cô rất bận, bận đến mức còn chưa làm báo cáo về chuyến đi công tác Bắc Kinh, đến thứ Sáu sực nhớ ra thì lại bị phòng Tài Vụ trả lại đơn xin đi công tác vì thiếu phê duyệt của Tống Dật Tuấn. Vất vả chạy lên chạy xuống cuối cùng cũng tìm được anh ta xin chữ ký, lúc này Tô Duyệt Duyệt mới yên tâm như trút được tảng đá đè nặng trong lòng. Dù sao, công tác phí không hề nhỏ, bằng hơn một tháng lương của cô. Nếu trước đó không tiết kiệm được chút tiền thì cô đã không thể gánh nổi chi phí cho chuyến công tác này. Như vậy, tuần sau lĩnh được công tác phí, cô đã có thể trả tiền xe cho Doanh Thiệu Kiệt rồi.
Cũng giống Tô Duyệt Duyệt, Doanh Thiệu Kiệt vô cùng bận rộn với dự án S ở Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS, hằng ngày đều phải trao đổi công việc qua điện thoại với Wagner, hơn nữa sắp xếp công việc đều thông qua hình thức gửi email. Doanh Thiệu Kiệt cố gắng kiểm soát công việc trong tuần, như vậy thứ Bảy tới có thể yên tâm đến đồn công an. Hứa Dương đã gọi điện thoại báo thứ Bảy này Thao Thao và một vài đứa trẻ được giải thoát khác sẽ trở về, nghĩ tới chuyện đó, Doanh Thiệu Kiệt đến nay vẫn không thể quên, là do lỗi của anh, mọi chuyện đều là lỗi của anh.
Thứ Sáu, gần tan giờ làm JSCT thông báo chính thức về buổi họp liên hoan cuối năm, nói là hai tuần nữa, buổi liên hoan sẽ được tổ chức tại quán bar Châu Tế, tới lúc đó, CEO và CFO của phòng thông tin Tập đoàn JS đều tham gia.
“Đúng thế, nhà cô có mấy anh chắc?”
Vu Tiểu Giai cười bí hiểm, trêu Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt trả lời không mấy hào hứng: “Tôi và anh ta chỉ là quen biết nhau thôi, ngay cả bạn bè cũng không phải.”
“Tôi không tin đâu.” Vu Tiểu Giai đang nói thì từ phía sau vọng lại tiếng của Shelly: “Vu Tiểu Giai, hôm nay lại có chuyện quái quỷ gì cần nói riêng với Sue thế?”
“Shelly?” Vu Tiểu Giai lập tức đứng thẳng người nhìn Shelly, cười cười nói: “Chỉ là nói chuyện CFO sắp tới.”
“Thật không?” Shelly hỏi lại.
“Đúng mà, ai mà không biết CFO là “đại kháo sơn” của Kevin, à, mà không, là của bộ phận chúng ta.” Vu Tiểu Giai nói thẳng tưng không chút ngại ngùng. Chuyện này trước đây Tô Duyệt Duyệt cũng có nghe nói đến, rằng Tống Dật Tuấn là giám đốc bộ phận được CFO vô cùng sủng ái.
“Biết thì tốt, tới buổi họp liên hoan cuối năm mọi người đều cần tỏ ra khôn ngoan chút nhé!” Shelly cười đáp.
“Chắc chắn rồi.” Các đồng nghiệp bộ phận Quản lý hợp đồng đều cùng nhau phụ họa theo Shelly, sau đó dọn dẹp bàn làm việc, chuẩn bị cho một ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ. Nói thực, mỗi khi tới thứ Sáu, chẳng ai còn tâm trí đâu mà làm việc, tuy đều đã lớn tuổi cả rồi mà vẫn cứ như con nít, chỉ mong tới cuối tuần để được nghỉ ngơi và đi chơi.
Tô Duyệt Duyệt cất tài liệuTiểu Ngô đưa lên giá, cũng tan làm đúng giờ như mọi người, bởi vì lúc sáng khi đi làm, Doanh Thiệu Kiệt nói rằng buổi tối bận việc phải về nhà sớm, cô cũng ngại làm lỡ thời gian của người khác nên tan làm là về ngay.
Mới lên xe, Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nhớ tới thông tin mà Vu Tiểu Giai nói với mình, bèn nói: “Này, tôi hỏi anh một chuyện, anh phải nói thật nhé.”
Doanh Thiệu Kiệt khởi động xe, đợi xe ấm lên, mới lái ra khỏi bãi đỗ, nói: “Hỏi đi!”


Snack's 1967