The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/997 lượt.

nh điều ai cũng biết, cuối cùng anh ta bỗng nhiên “bốc hơi” khỏi công ty. Sau này mới biết anh đồng nghiệp đó bị đuổi việc. Kể từ lần đó, đối với những việc tương tự trong công ty, Tô Duyệt Duyệt thấy tránh được thì tránh, cô hiểu chỉ một câu sơ suất cũng có thể mất việc như chơi.
Công ty JSCT lớn như vậy, quan hệ nội bộ lại phức tạp, Tô Duyệt Duyệt càng không dám để xảy ra sơ suất gì trong ba tháng thử việc của mình.
Tiểu Giai không moi được tin nào từ Tô Duyệt Duyệt, tỏ rõ sự thất vọng, như thể bản thân vừa làm sai việc gì rất quan trọng, định rời đi, đột nhiên nghĩ ra điều gì, lại thấp giọng hỏi: “Đúng rồi, việc của người khác cô không nên nói, còn việc của cô hãy kể cho tôi nghe nhé, hôm nay lúc đi qua cửa bên, vừa hay nhìn thấy cô... hơ hơ... chui ra từ chiếc xe của Kim cương Vương lão ngũ đó, hai người...”
“Đừng nói mò, chúng tôi chẳng qua là tiện đường nên tôi đi chung xe với anh ta thôi.”
“Ồ...” Vu Tiểu Giai kéo dài giọng, tiếp tục điều tra cặn kẽ Tô Duyệt Duyệt: “Vừa gửi thư cho nhau, vừa đi chung xe, chắc chắn là có vấn đề.”
“Thôi nào, thôi nào, không có gì hết, cô nhìn tôi xem, mặt không đỏ, tim không đập mạnh, có vấn đề gì được chứ?” Tô Duyệt Duyệt nghênh mặt nói với Tiểu Giai, chỉ thấy cô ta lắc lắc đầu, nói: “Mặt cô đỏ lên rồi kìa.”
Nói xong, cô ta quay người đi không thèm để ý đến Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt sững người lại, vội nhìn mình trong gương, quả nhiên mặt đỏ thật. Đúng là lạy ông tôi ở bụi này, đang định quay đầu lại nhìn Tiểu Giai giải thích thì bắt gặp ánh mắt của Như An Tâm.
Ánh mắt rất lạ, trong ánh mắt đó dường như ẩn chứa một ý đồ gì đó, có điều khi bị bắt gặp, ánh mắt đó lập tức chuyển thành vui vẻ, Như An Tâm cười gượng gạo với Tô Duyệt Duyệt, nói: “Chuyến đi Bắc Kinh thuận lợi chứ?”
“Vâng, rất tốt đẹp.”
Tô Duyệt Duyệt cảm thấy ý nghĩa trong lời nói của Như An Tâm không dừng lại ở đó, chỉ là không đoán nổi rốt cuộc cô ta có ý gì với mình, thế là cũng chỉ cười cười đáp lại.
Sau khi cô từ Bắc Kinh trở về, lượng công việc của Tô Duyệt Duyệt vô hình trung tăng lên rất nhiều, theo thói quen làm việc hằng ngày, cô ghi chép rõ ràng, cẩn thận về chuyến đi Bắc Kinh và từng công việc mình được phân công, muốn gặp Shelly nói chuyện nhưng hình như Shelly luôn lẩn tránh cô, không nói bận thì lại bảo họp hành, tóm lại, cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.
Tô Duyệt Duyệt bất giác nhớ Tống Dật Tuấn nhưng vị sếp trẻ đẹp trai này dường như cũng mất dạng. Một buổi chiều làm việc dài lê thê, vươn vai một cái, đột nhiên nhìn thấy Tống Dật Tuấn và Shelly cùng trở về, cô đứng phắt dậy, sải bước đi về phía họ mới phát hiện thấy vẻ mặt của họ rất nghiêm trọng, hai người đang trao đổi rất khẽ, chợt im bặt trước sự xuất hiện đột ngột của cô.
“Cô tìm tôi à?” Tống Dật Tuấn hỏi.
“Không, tôi tìm Shelly.”
Tô Duyệt Duyệt nhìn về phía Shelly, Shelly cười cười, trêu Tống Dật Tuấn: “Ồ, Kevin, có vẻ như lúc nào anh cũng nghĩ người khác mê mẩn mình nhỉ?”
“Vậy tôi đi trước, mọi người nói chuyện thoải mái đi, nhớ bữa cơm lát nữa đã hẹn nhé.”
“Được rồi, yên tâm đi.” Shelly cười với Tống Dật Tuấn, vẻ nghiêm trọng trên mặt hai người bỗng nhiên tan biến. Tô Duyệt Duyệt hiểu, tuy Tống Dật Tuấn bảo họ cứ thoải mái nói chuyện nhưng giữa anh ta và Shelly còn có hẹn ăn cơm, đó nhất định là bữa cơm bàn về công việc, nếu không thì sao nói là “bữa cơm đã hẹn”? Việc ở Bắc Kinh tuy quan trọng nhưng không gấp, làm lỡ bữa cơm của lãnh đạo cũng không được chút nào, vì thế cô chỉ nên nói tóm tắt công việc ờ Bắc Kinh với Shelly.
Shelly dường như không tập trung với báo cáo tình hình công việc của cô, chỉ “ừ ừ” cho xong chuyện, điều này khiến sự nhiệt tình của Tô Duyệt Duyệt giảm đi một nửa, cuối cùng, Tiểu Ngô còn chen ngang xin chữ ký Shelly khiến Tô Duyệt Duyệt càng mất hứng thú, chẳng thiết tha với chuyện báo cáo này nữa, Shelly thấy cô không nói thêm liền nói: “Cô không ở đây một tuần lễ, chúng tôi rất bận, rất nhiều việc cần xử lý, công việc Emma để lại không nhiều, trước hết cô hãy làm thay cô ấy. Đợi chúng tôi có thời gian bàn bạc rồi sẽ quyết định phải làm như thế nào?”
“Vâng.”
Ý những lời này chính là một mình cô làm công việc của hai người, bản thân cô thực sự hơi hối hận, sao mới đến đã nhận lời đi Bắc Kinh? Cô đi như vậy thì coi như nhận lấy gánh nặng về mình rồi. Trong lòng Tô Duyệt Duyệt rối bời, lúc tan làm, ngồi trên xe cô luôn muốn ca thán, chốc chốc lại hỏi Doanh Thiệu Kiệt sao mới đầu không nói rõ với mình về Shelly. Thực ra, anh cũng đã nhắc nhở cô rồi nhưng hiện tại anh không muốn nhắc lại chuyện này, tránh làm cô không vui. Khi trở về vườn hoa Mỹ Lệ, Doanh Thiệu Kiệt trả Bồn tắm nhỏ cho Tô Duyệt Duyệt, động vật rất có ích trong việc xoa dịu nỗi đau, điều này càng đúng đối với một cô gái lương thiện như Tô Duyệt Duyệt.
Bồn tắm nhỏ nằm trong lòng Tô Duyệt Duyệt vừa kêu ư ử vừa nhìn Doanh Thiệu Kiệt, rồi lại nhìn chằm chằm vào đồ ăn của mình mà Doanh Thiệu Kiệt đưa cho cô, thèm không chịu nổi, nước dãi chảy giề giề.
“Bồn tắm nhỏ, sau này ta sẽ đến thăm