Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/825 lượt.
u Phong không để ý đến Doanh Thiệu Kiệt, gọi nhân viên phục vụ lại đặt món, cô gái phục vụ nhiệt tình ghi món ăn, tới khi hỏi Doanh Thiệu Kiệt dùng gì, cô gái bắt gặp bộ mặt lạnh lùng như băng, mãi lâu sau, người đàn ông này mới mở mồm gọi một món đơn giản, mì Ý.
“Uống rượu gì?”
“Tôi phải lái xe.” Vu Phong gợi ý uống rượu, Doanh Thiệu Kiệt từ chối thẳng thừng. Vu Phong buông hai tay xuống, ngả người ra sau, nói: “Thao Thao sắp về rồi, tôi muốn chúng ta nên đối xử thân thiện với nhau một chút.”
“Với anh?” Doanh Thiệu Kiệt liếc nhìn Vu Phong, đối phương gật gật đầu, cầm cốc nước chanh lên, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, bình tĩnh nói: “Gần đây tôi có đi khám sức khỏe, sắp đi rồi!”
“Ý anh là...” Doanh Thiệu Kiệt sững người, nhìn Vu Phong chằm chằm, sắc mặt anh ta hồng hào, trông không có vẻ gì là bệnh tật cả, sao nói bị bệnh sắp chết chứ? Khóe miệng Vu Phong khẽ rung lên, nở một nụ cười: “Tới giai đoạn cuối rồi, cùng lắm cũng chỉ nửa năm hoặc một năm nữa thôi, tới lúc đó, chẳng còn ai tranh giành Thao Thao với cậu nữa đâu.”
Cổ họng nghẹn lại, cuộc đối thoại bỗng chốc chùng xuống bởi sự nghiêm trọng của vấn đề, xung quanh thỉnh thoảng vọng lại tiếng cười của ai đó, hoàn toàn không phù hợp với tình trạng của họ lúc này, thậm chí có phần lố bịch.
Doanh Thiệu Kiệt nhìn chăm chăm vào chiếc cốc thủy tinh rất lâu, trong lòng vô cùng khó chịu, trách tội anh ta lâu như vậy, giờ mới biết anh ta mắc bệnh ung thư, nỗi căm hận đột nhiên vơi đi nhiều, thậm chí anh bắt đầu có chút thông cảm, thương xót, đột nhiên nhớ lại trước đây, họ đã cùng ngồi một bàn, ăn món ăn mà chị gái nấu.
“Hai suất mì Ý sốt cà chua của các anh đây!”
Hai người không hẹn mà cùng cười, nhớ lại ngày trước, mỗi khi ăn đồ Tây, mọi người thường gọi món mì Ý sốt cà chua vì nó rẻ nhất, sau đó, chị gái anh đã học cách nấu món này rồi nấu cho hai anh em ăn, họ rất vui vẻ, lúc nào cũng ăn nhẵn đĩa, thậm chí còn bảo chị làm thêm.
Bây giờ, cùng gọi món mì Ý, ký ức ngọt ngào một thời lại ùa về vây kín họ. Vu Phong cầm cốc nước chanh lên ra hiệu cho Doanh Thiệu Kiệt chạm cốc, tuy chạm cốc kiểu này rất buồn cười nhưng Doanh Thiệu Kiệt cũng nâng cốc không chút đắn đo. Họ không cần phải nói nhiều lời, Vu Phong chẳng còn sống được bao lâu nữa nên để Thao Thao được ở bên người bố lâu ngày xa cách, đây là tình cảm ấm áp mà một đứa trẻ xa nhà lâu ngày cần có, sự ấm áp có từ người bố, từ gia đình đã lâu không còn tồn tại này. Doanh Thiệu Kiệt cần làm tốt vai trò của mình, vì Thao Thao, tạm thời anh ở chung một nhà với Vu Phong.
“Lát nữa tới quán rượu uống mấy chén nhé.” Lần này là đề nghị của Doanh Thiệu Kiệt, cách thể hiện tình cảm giữa đàn ông thật đơn giản, Vu Phong cười cười, nói: “Đến chỗ tôi đi.”
“Được.”
Nhà hàng đồ ăn Tây thứ Sáu vẫn yên tĩnh như cũ, hai người đàn ông mau chóng ăn hết suất mì Ý, vị cà chua đậm đà còn sót lại trong miệng chua chua ngọt ngọt giống hệt như những ký ức trước đây.
Vu Phong sống ở khu biệt thự bên hồ Ấp Thúy, đây là khu biệt thự khá đắt đỏ, chỉ nhìn xe ô tô ra vào cũng đủ biết người sống ở đây ít nhất “không sang thì quý”. Doanh Thiệu Kiệt biết mấy năm nay Vu Phong đột nhiên làm ăn rất phát đạt, sống ở một nơi như thế này cũng không có gì lạ.
Nhà của Vu Phong là nhà cao tầng, diện tích khoảng một trăm tám mươi mét vuông, trang trí theo phong cách châu Âu, trên giá bày rất nhiều rượu vang đỏ, Vu Phong chọn một chai rót vào cốc, nói: “Petrus nhé?”
Petrus là rượu vang đỏ rất quý, sản xuất tại Bordeaux nước Pháp, giá của nó rất đắt nên được các đại gia ưa chuộng và săn lùng, còn nhớ ngày trước, Vu Phong rất thích nghiên cứu rượu vang đỏ, anh ta nói đợi sau này có tiền, nhất định sẽ mua hẳn một giá rượu vang đỏ, đặc biệt là Petrus, lúc đó chị gái Doanh Thiệu Kiệt bảo, vậy thì nhiều tiền lắm, lãng phí, không đáng uống vào bụng.
Doanh Thiệu Kiệt làm việc nhiều năm, loại rượu này anh không còn lạ gì, cười cười cầm lấy cốc, nói: “Những gì anh theo đuổi đều đã làm được rồi.”
“Có thể nói là như vậy nhưng vẫn thiếu một điều quan trọng nhất.” Vu Phong tự rót một cốc, đứng tựa vào bàn, trong mắt hiện rõ một cảm giác giống như đứng trên núi cao mà lại thiếu tập trung. Doanh Thiệu Kiệt hiểu Vu Phong muốn nói gì, uống một ngụm, hỏi: “Người phụ nữ đó đi rồi à?”
“Ở đây đã thay đổi rất nhiều phụ nữ rồi, có thể so sánh với rượu trên giá.” Vu Phong đứng trước giá rượu, nói tới rượu của mình, cũng nói tới nỗi lòng cô đơn của mình.
Phụ nữ?
Đó có thể là vũ khí chí mạng lớn nhất trong cuộc đời người đàn ông, bởi vì họ đã hút cạn tình cảm và những phần yếu đuối nhất của đấng mày râu. Doanh Thiệu Kiệt cũng đã từng trải qua, chỉ là không giống như Vu Phong, người phụ nữ đó đã chủ động rời xa anh.
Hai người đã uống hết một chai Petrus, Vu Phong bảo Doanh Thiệu Kiệt cứ đánh anh ta cho hả giận, Doanh Thiệu Kiệt nhìn anh ta, đó không phải là lời nói trong lúc say, đó là những lời nói thật lòng. Đây là sự tự trách mình đã không có trách nhiệm với gia đình này, ngày đó, nếu anh ta không rời khỏi gia đình thì có lẽ