Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134823

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/823 lượt.

sự việc đã không phức tạp như bây giờ.
Vu Phong nắm tay Doanh Thiệu Kiệt đập mạnh vào ngực mình, ánh mắt uất hận kia là sự quy tội cho những lỗi lầm của bản thân, anh ta muốn nhận được sự trừng phạt của đối phương. Doanh Thiệu Kiệt nhìn thẳng vào anh ta, bàn tay vốn bị buộc phải đập vào ngực đối phương nhưng nỗi hận trong lòng bỗng nhiên bùng phát, đã nắm chặt lại thành quả đấm, giáng mạnh vào anh ta một cái uất hận, giọng nói cất lên chứa đầy sự tức tối: “Vu Phong, anh là người phụ bạc! Anh đối xử với chị tôi như thế à? Quả đấm này tôi đấm thay cho chị!”
Vu Phong bị đấm đau, ngã chúi xuống sofa, Doanh Thiệu Kiệt đè lên người anh ta, lại đấm thêm một cú nữa, cúc áo sơ mi màu xanh rơi xuống đất. Doanh Thiệu Kiệt thở hổn hển, nói: “Đây là đánh thay cho Thao Thao!”
“Được!...” Vu Phong đưa tay lên quệt miệng, nhổm nửa người dậy, vung nắm đấm về phía Doanh Thiệu Kiệt, quát lớn: “Đây là đánh thay chị của cậu!”
Doanh Thiệu Kiệt còn chưa kịp phản ứng đã lãnh trọn cú đấm của Vu Phong, trong lòng đột nhiên cảm thấy vô cùng thoải mái, sự tích tụ bao năm dường như tan biến hết. Anh đã cười, sau khi bị Vu Phong đấm một quả, kết cục lại cười.
Đêm đó, họ đã đánh nhau rất lâu, sau đó nằm vật trên sàn nhà ấm áp. ngắm nhìn chùm đèn pha lê rực rỡ treo trên trần nhà, ánh đèn lung linh, rạng ngời giống như vẻ đẹp của người phụ nữ mà họ đều biết đó, một vẻ đẹp khiến người ta không thể quên.
Nước mắt, nước mắt cuối cùng cũng đã tuôn rơi.



Câu chuyện bi thảm của anh chàng nói cà lăm


Ngày hôm sau, Tô Duyệt Duyệt tới quán cà phê Nếu Yêu, đợi một lúc vẫn chưa thấy bóng dáng Mèo con đâu. Xưa nay, cô chưa từng ngồi một mình trong quán cà phê bao giờ, giờ ngồi gần cửa sổ cảm thấy không thoải mái, đặc biệt người phục vụ còn nhiệt tình hỏi cô gọi đồ gì tới hai lần, cô chỉ nói là đang chờ người quen.
Cô gọi điện cho Mèo con mấy lần mà cô ấy không nghe máy, trong lòng thầm trách Mèo con từ lúc nào đã giống mèo lười rồi? Đúng lúc đó, đột nhiên nghe thấy tiếng Mèo con gọi: “Duyệt Duyệt!”
“Mèo con xinh...” Tô Duyệt Duyệt còn chưa nói hết câu thì thấy bên cạnh Mèo con còn có một người đàn ông nữa, dáng người không cao, khoảng hơn một mét bảy, mắt to, mặc một chiếc áo len kẻ ngang, nhìn thấy Tô Duyệt Duyệt thì mỉm cười lịch sự. Mèo con vẫn như bình thường, ăn mặc thời trang, nụ cười tươi tắn, thấy Tô Duyệt Duyệt nhìn người đàn ông bên cạnh mình, liền giới thiệu: “Đây là Phương Vĩ, bạn của mình.”
Mèo con lại giới thiệu Tô Duyệt Duyệt với Phương Vĩ, Tô Duyệt Duyệt khó chịu nhìn Phương Vĩ ngồi đối diện, còn Mèo con ngồi bên cạnh mình. Ngay sau đó, người phục vụ mang thực đơn tới, Mèo con hỏi ý kiến mọi người dùng gì, nhưng Tô Duyệt Duyệt mặt xì xị, đã lâu rồi không gặp Mèo con, khó khăn lắm mới có được một lần còn dẫn theo cả bạn tới, bực hết chỗ nói.
Nhưng Mèo con không cảm thấy thế, cô rất tự nhiên hỏi Tô Duyệt Duyệt về chuyến đi Bắc Kinh, Phương Vĩ ngồi im lặng từ nãy đến giờ cũng bắt đầu nói về Bắc Kinh.
“Tùy cậu.”
“Vậy mình đi lấy xe nhé, vừa rồi ở đây chật kín xe, đến cả chiếc xe Smart nhỏ này cũng không nhét vừa. Ở thành phố lớn ấy à, người đông xe nhiều, cái gì cũng lắm.” Mèo con dắt Tô Duyệt Duyệt đi về phía ngõ đối diện, sau mấy lần rẽ thì tới con phố phía sau, Tô Duyệt Duyệt bỗng thấy nơi này quen quen. Mèo con nói: “Gần đồn công an là an toàn nhất.”
“Đồn công an?” Tô Duyệt Duyệt nghĩ bụng chả trách thấy quen quen, đây chính là đồn công an mà lần trước Doanh Thiệu Kiệt đã hằm hằm xông vào. Nhìn tấm biển đập vào mắt, khó tránh khỏi cảm giác sợ hãi.
“Duyệt Duyệt, anh chàng tài xế của cậu bế một bé trai trên tay, ồ, đi bên cạnh là một người đàn ông trung niên trông có vẻ giàu có, hãy cảnh giác đấy!”
Tô Duyệt Duyệt đang nhìn tấm biển của đồn công an, thấy Mèo con như phát hiện ra một bí mật động trời, kéo chặt tay mình nói, bèn nhìn theo ánh mắt của Mèo con. Mèo con nói không sai, Doanh Thiệu Kiệt đang bế một bé trai gầy gò trên tay, người đàn ông bên cạnh hình như là Vu Phong, chồng của chị gái anh - người từng có xung đột với anh ở đồn công an, còn anh công an kia hình như là Hứa Dương, người đã ngăn cản hai người khỏi xô xát hôm đó. Lần trước gặp nhau, còn thấy họ như nước với lửa, sao giờ lại giống như người một nhà vậy? Do họ đều ở trong sân rộng của đồn công an nên Tô Duyệt Duyệt không nhìn rõ, Mèo con kéo cô đi về phía cổng chính, miệng cằn nhằn: “Tới đây, xem có chuyện gì xảy ra?”
“Không được đâu.”
Tô Duyệt Duyệt vừa nói với Mèo con thì Vu Phong đã nhìn thấy họ, chuyển ánh mắt sang Doanh Thiệu Kiệt, nhỏ giọng nói: “Bạn gái của cậu kìa.” Doanh Thiệu Kiệt đang bế Thao Thao nhìn về phía đó, Mèo con đã kéo Tô Duyệt Duyệt lại chào, lúng túng nhìn Vu Phong giải thích khẽ: “Đồng nghiệp thôi.”
“Ồ, thật trùng hợp, em và Duyệt Duyệt đang ra lấy xe vừa hay nhìn thấy các anh ở đây. Đây là con trai anh à? Thật đáng yêu!”
Mèo con vừa nói, Tô Duyệt Duyệt tròn mắt nhìn Doanh Thiệu Kiệt hỏi: “Là Thao Thao?”
“Ừ. Thao Thao, chào hai cô