Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/830 lượt.

đi!” Doanh Thiệu Kiệt khẽ nhắc Thao Thao, song Thao Thao chỉ giương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai hạt nhãn nhìn chằm chằm hai cô gái trước mặt, cặp lông mày bé xíu hơi nhíu lại, còn đôi môi thì mím chặt.
Tô Duyệt Duyệt thấy vậy liền gật đầu chào Hứa Dương và Vu Phong, rồi tiến lên hai bước, mỉm cười nói: “Chào Thao Thao!”
Thao Thao lại nhíu mày không nói gì. Doanh Thiệu Kiệt hơi ngại liền nhắc nhở Thao Thao “chào cô đi”, Tô Duyệt Duyệt đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thao Thao để cậu bé bớt sợ.
Bộp...!
Toẹt...!
Bàn tay nhỏ bé đập bốp một cái lên tay Tô Duyệt Duyệt, cô không hề đề phòng nên không kịp rút tay về, trên mặt còn lãnh nguyên một bãi nước bọt của Thao Thao, mọi người cuống quýt lục tìm khăn giấy.
“Sao con lại làm thế với cô? Hư quá!”
Doanh Thiệu Kiệt còn chưa phản ứng gì, Vu Phong đã mắng Thao Thao, Mèo con hốt hoảng đưa giấy ăn cho Tô Duyệt Duyệt, chẳng ai có thể hiểu nổi, đứa trẻ trông rất ngoan ngoãn này vì sao đột nhiên lại nhổ nước bọt vào Tô Duyệt Duyệt, thậm chí còn cố ý đánh cô.
Tô Duyệt Duyệt cảm thấy hơi khó chịu, sự khó chịu này không chỉ vì cô bị nhổ nước bọt vào mặt mà còn vì bị một đứa trẻ ghét bỏ ngay trước mặt Doanh Thiệu Kiệt.
“Còn ngây ra đó làm gì? Mau đi xin lỗi người ta đi.”
Vu Phong bế Thao Thao lại, giục Doanh Thiệu Kiệt xin lỗi Tô Duyệt Duyệt, anh giờ mới kéo Tô Duyệt Duyệt sang một góc, hạ thấp giọng nói: “Thao Thao vừa về nhà, không thích tiếp xúc với người lạ, cô đừng trách nó nhé.”
Tô Duyệt Duyệt vẫn đang lau mặt, nghe anh xin lỗi cũng thấy bớt khó chịu phần nào, bất giác nhìn về phía Thao Thao, cậu bé đang hét lên với Mèo con cách đó không xa. May mà Mèo con đứng cách cậu bé một đoạn, còn Vu Phong đang nghiêm giọng mắng Thao Thao không lễ phép. Tô Duyệt Duyệt chau mày nói: “Cậu bé dường như không thích phụ nữ.”
Doanh Thiệu Kiệt thở khẽ một tiếng, tự trách mình: “Đều là lỗi của tôi.”
“Lỗi của anh?” Tô Duyệt Duyệt hỏi.
Doanh Thiệu Kiệt chưa vội trả lời, nhìn về phía Vu Phong, nói với Tô Duyệt Duyệt: “Tối tôi sẽ kể cho cô nghe.”
“Được thôi, có điều, tôi thích phong thái nói chuyện của anh lúc này.” Tô Duyệt Duyệt cười híp mắt, đôi mắt một mí ánh lên một nét cười thơ ngây. Sự ngại ngùng và không vui vừa rồi gần như đã bị gió thổi bay đi hết. Doanh Thiệu Kiệt cười mắc cỡ, hai người cứ như cô cậu học sinh thầm yêu trộm nhớ nhau nhưng lại không dám thổ lộ vì sợ phá hỏng mối quan hệ đang rất tốt đẹp, họ đưa mắt nhìn nhau trìu mến. Mãi đến khi Mèo con chạy đến bên cạnh, cố ý chọc ngoáy nói: “Ồ, đây là sân đồn công an nhé, hai người đừng nhìn nhau tình cảm vậy chứ?”
“Mèo con!” Tô Duyệt Duyệt nắm cánh tay Mèo con, nói nhỏ với Doanh Thiệu Kiệt giờ cô phải đi dạo phố, rồi kéo tuột Mèo con đi nhanh, tránh để cô ấy ba hoa trước mặt Doanh Thiệu Kiệt.
“Thiệu Kiệt, cô ấy đúng là bạn gái cậu à?” Hứa Dương không biết đứng bên cạnh Doanh Thiệu Kiệt từ lúc nào, nãy giờ lặng lẽ quan sát Doanh Thiệu Kiệt, bỗng lên tiếng hỏi, Vu Phong bế Thao Thao đứng bên cạnh thấy vậy cười khoái chí. Hứa Dương trong lòng nghĩ hai người đàn ông này sao mới mấy ngày không gặp mà đã trở nên thân tình như vậy chứ? Là vì đứa trẻ này sao? Có lẽ vậy, mà cũng không chắc, bởi lẽ ánh mắt họ nhìn nhau rất chân thành. Nếu họ thực sự có thể sống vui vẻ như trước đây vì đứa trẻ này thì cũng là việc đáng mừng. Rốt cuộc mọi chuyện cũng đã qua rồi, không nên nghĩ nhiều làm gì cho phiền phức.
Trời đã tối, Tô Duyệt Duyệt đang chuẩn bị ăn cơm với Mèo con ở một quán bên cạnh Bách hóa Cựu Quang, nhưng Mèo con đột nhiên như người mất hồn nhìn vào thang cuốn ở phía đông rồi lao vội tới phía đó. Tô Duyệt Duyệt vội vàng chạy theo Mèo con, suýt va vào một quý bà giàu có, lúc đến gần Duyệt Duyệt thấy mặt Mèo con đầm đìa nước mắt. Tô Duyệt Duyệt khẽ hỏi, Mèo con chỉ im lặng, hỏi lần nữa, chỉ thấy cô bạn nuốt nước mắt, không nói đã xảy ra chuyện gì. Tô Duyệt Duyệt nhìn về phía thang cuốn, chẳng thấy ai ở đó, trong lòng đột nhiên nghĩ tới cảnh thường gặp trong phim truyền hình. Lẽ nào cô ấy vừa nhìn thấy Lâm Tử Văn đi cùng người con gái khác? Nhưng lại nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ này sau một hồi bình tâm phân tích. Lâm Tử Văn yêu Mèo con như vậy, sao có thể đi cùng người con gái khác chứ? Hơn nữa, với tính cách của Mèo con, nếu thực sự có kẻ thứ ba, liệu cô ấy có thể bình tĩnh đứng trước thang máy như vậy không?
Vậy rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì mà đứng như trời trồng ở gần thang máy thế kia? Tô Duyệt Duyệt vẫn đang đoán già đoán non, Mèo con nói cô ấy có việc phải đi, hẹn hôm khác đi chơi với Duyệt Duyệt sau, để tránh ánh nhìn thăm dò của Tô Duyệt Duyệt, Mèo con bước lên thang cuốn. Tô Duyệt Duyệt trong lòng hơi băn khoăn, có lẽ Mèo con thực sự đã nhìn thấy một điều gì đó tệ hại chăng. Tô Duyệt Duyệt vẫn đứng mãi bên thang máy, lòng nghĩ khu thương mại sầm uất này làm gì có chuyện như trong phim được, thế là yên tâm ra bắt xe buýt về nhà.
Xuống xe buýt, Tô Duyệt Duyệt đi được một đoạn, thấy đói bụng liền rẽ vào một quán ăn tối, không ngờ vào trong quán lại gặp Doanh Thiệ


Disneyland 1972 Love the old s