Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/827 lượt.
u Kiệt đang gọi mì ở đó bèn ngồi cùng.
Hai người nhìn nhau cười, tự nhiên không hẹn mà gặp, lại còn ăn tối cùng nhau.
Doanh Thiệu Kiệt đưa Tô Duyệt Duyệt về nhà, trên đường đi, anh kể cho cô nghe chuyện chị gái mình. Bố đã bỏ mẹ con anh theo người đàn bà khác khi anh sắp vào cấp hai, mẹ anh mất khi anh học cấp ba, lúc đó chị anh đang học đại học năm thứ nhất, đã phải đi làm thêm kiếm tiền đóng học phí cho anh, cộng với số tiền gia đình để lại, anh đã học xong cấp ba, rồi thi vào đại học. Chị quen biết Vu Phong trong lúc đi làm thêm, lúc đó Vu Phong là nhân viên kinh doanh kỹ thuật, tuy lương không cao nhưng chăm chỉ, chịu khó, sau khi chị tốt nghiệp đại học thì hai người kết hôn. Những năm đó, tiền học phí của Doanh Thiệu Kiệt về cơ bản đều do vợ chồng Vu Phong trợ cấp, ngay cả sau này mua nhà ở vườn hoa Mỹ Lệ, Doanh Thiệu Kiệt cũng đa phần là vay tiền của Vu Phong. Tuy cuộc sống gia đình dần dần khấm khá lên, nhưng Vu Phong đã bỏ việc cùng đồng nghiệp mở một công ty nhỏ, biến anh ta từ người làm thuê trở thành ông chủ. Cùng với đó, anh ta đã nhiễm thói hư tật xấu của những kẻ lắm tiền dửng mỡ. Khi chị anh mang thai Thao Thao cũng là lúc Vu Phong sa ngã. Khi Thao Thao chào đời, Vu Phong bỏ mặc vợ, rời khỏi ngôi nhà đã có những tháng ngày đầm ấm này. Chị anh đau khổ ôm Thao Thao chưa đầy tháng tuổi quyết tâm ly hôn Vu Phong, tuy nhiên, chuyện xui xẻo cứ bám riết lấy họ không buông tha, khi Thao Thao bốn tuổi, trong một lần đưa Thao Thao đi chơi, Doanh Thiệu Kiệt đã không cẩn thận để bọn buôn người bắt cóc mất Thao Thao, chị anh không thể chịu nổi hai cú sốc quá lớn nên đã mắc bệnh trầm cảm mà chết trong bệnh viện.
Lúc Doanh Thiệu Kiệt kể chuyện cho Tô Duyệt Duyệt nghe, hai người đã đi ba vòng quanh vườn hoa Mỹ Lệ, mỗi bước chân anh đều nặng nề, chất chứa đầy tâm sự, trong lời nói chốc chốc lại toát ra vẻ hổ thẹn và áy náy. Tuy Tô Duyệt Duyệt rất muốn khen ngợi anh tối nay chẳng hề nói lắp câu nào, nhưng nghĩ tới tâm trạng của anh lúc này, thấy rằng mình chỉ nên là người nghe thì cần lắng nghe chăn chú từng câu từng chữ. Song cô đã nghĩ quá sâu xa rồi, bởi lẽ khi Doanh Thiệu Kiệt kể chuyện về chị, dường như anh đã giấu đi một chi tiết quan trọng, điều này khiến toàn bộ hồi ức mất đi sự trọn vẹn. Rốt cuộc anh đã giấu đi điều gì?
“Thao Thao bây giờ ổn chưa?” Tô Duyệt Duyệt hỏi anh.
“Cậu bé đã rất, rất cởi mở rồi.” Sau khi kể xong mọi chuyện, anh lại trở về tật nói lắp của mình. Một đứa trẻ ngoan, nỗi khổ mà nó phải gánh chịu có lẽ người lớn không thể hiểu nổi, nghĩ tới buổi chiều nay ở đồn công an bị nó nhổ nước bọt vào mặt, cô không trách nó, mà cảm thấy nó rất đáng thương, cần yêu thương nhiều hơn, thế là nói: “Sau này, anh muốn dẫn Thao Thao đi chơi đâu thì gọi tôi nhé. Tuy cậu bé bây giờ rất ghét phụ nữ nhưng tôi nghĩ nó thực sự cần có tình yêu thương của phụ nữ. Tôi sẽ dẫn Bồn tắm nhỏ đi cùng, nghe nói động vật có thể an ủi con người.”
Doanh Thiệu Kiệt liếc nhìn cô gái bên cạnh mình, cô ấy thật tốt bụng, sự tốt bụng này xuất phát từ đáy lòng chứ không phải vì bất cứ điều gì khác.
Có lẽ anh nên vượt qua rào cản về tình cảm để nói với cô một vài lời nào đó, bàn tay nắm lại, rồi lại thả lỏng ra, tiến lại phía cô, đột nhiên một giọng phụ nữ trung niên cất lên oang oang, đập tan niềm kích động vừa nhen nhóm trong lòng anh.
“Tiểu Doanh này, căn phòng nhỏ ở cột đá thứ ba của cậu đã có ai thuê chưa?”
Đó là cô Trương hàng xóm đối diện nhà anh, con gái cô Trương lấy chồng nước ngoài, cô Trương vừa trở về sau ba tháng sống bên châu Âu, lúc này gặp Doanh Thiệu Kiệt, chợt nhớ trước hôm ra nước ngoài có nghe nói Doanh Thiệu Kiệt đang muốn cho thuê nhà, bèn lớn tiếng hỏi thăm.
Tô Duyệt Duyệt sững người lại, căn nhà nhỏ ở cột đá thứ ba? Đó chẳng phải là căn phòng cô đang thuê sao? Lẽ nào...? Nghĩ đến đây, đôi mắt một mí sau cặp kính cận ngước lên nhìn thẳng vào mặt người đàn ông bên cạnh.
“Có, có rồi.” Doanh Thiệu Kiệt bất ngờ trước câu hỏi của cô Trương, ấp úng nói không nên lời. Kỳ thực, từ lâu anh đã muốn nói với cô gái bên cạnh rằng đó là nhà của mình, nếu anh có dũng khí hơn một chút thì chuyện này có lẽ phải đi hết vài vòng quanh vườn hoa Mỹ Lệ mới có thể giải thích rõ ràng, nào ngờ còn chưa nói ra đã bị người khác khơi mào trước, đẩy mình vào thế bị động.
“Ồ, có người thuê rồi thì tốt quá. Đây là bạn gái của cậu à? Tôi vừa đi có ba tháng mà cậu đã có bạn gái rồi! Cậu ấy à, có bạn gái mà không nói với cô Trương này một tiếng. Ngày đó, tôi giới thiệu con gái của tôi cho cậu, nhưng cậu có để ý đến đâu, hóa ra đã có người yêu rồi.” Cô Trương cười nói vui vẻ, thấy Doanh Thiệu Kiệt ngượng ngùng, cô gái bên cạnh cứ tròn xoe mắt nhìn anh thì vội vã xin phép phải về nhà để dành không gian cho hai người nói chuyện.
Tuy nhiên, cô Trương không biết được rằng, những lời cô nói vừa nãy đã gây nên một “chiến trường mịt mù khói súng”.
“Duyệt Duyệt, tôi, tôi, kỳ thực, tôi...” Doanh Thiệu Kiệt đang muốn giải thích thì đã thấy đối phương đứng chắn ngang trước mặt mình, nói: “Doanh Thiệu Kiệt,