Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Âm Mưu Nơi Công Sở

Âm Mưu Nơi Công Sở

Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/822 lượt.

n, tửu lượng của anh càng ngày càng khá đấy.”
“Khụ, khụ…” Uống liền sáu, bảy ly, vị của rượu đã chẳng còn thơm nồng nữa rồi, thay vào đó là một mùi rất khó chịu trào lên từ dạ dày xông lên tới tận cổ họng Tống Dật Tuấn, kìm không nổi, anh ho liền hai tiếng, Tô Duyệt Duyệt đứng bên, vội nói: “Kevin, đừng uống nữa.”
“Mọi người đang vui mà.”
Tống Dật Tuấn vừa xua xua tay, Giám đốc bộ phận Hành chính đã lại tới vỗ vai anh, cười nói: “Lãnh đạo các anh uống khá đấy, cả ngàn ly không say ấy chứ. Chị Shelly không ở đây, tất nhiên phải nhờ cả vào anh ấy rồi.”
Lúc này, Tô Duyệt Duyệt mới phát hiện, thì ra Shelly đã rời khỏi chỗ ngồi đến phía bộ phận Tài vụ, cô ta hăng say nói chuyện với mấy nhân viên của bộ phận bên đó.
Rượu cứ hết ly này đến ly khác được rót ra, Tống Dật Tuấn phải chạy vào nhà vệ sinh hai lần nhưng vẫn không trụ nổi, đến lần thứ ba bước ra, mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là mùi rượu nồng nặc. Lần này, Tô Duyệt Duyệt không yên tâm, đi theo anh đến chỗ hành lang, nhìn thấy anh chân nam đá chân chiêu, liên tục đưa tay quệt đôi môi ướt nhoèn, cô vội chạy lên phía trước, nói: “Anh đừng uống nữa, uống như vậy sẽ hại dạ dày đấy.”
“Duyệt… Duyệt Duyệt…”



Durex ở băng ghế phía sau


Tống Dật Tuấn ngước mắt định thần, đôi chânchệnh choạng, đâm sầm vào bức tường lạnh băng phía trước, tay quờ quạng muốn túm lấy vật gì đó để giữ thăng bằng nhưng lại chỉ nắm được không khí, khuỷu tay đập vào bức tường đau điếng. Tô Duyệt Duyệt vội chạy đến đỡ anh, Tống Dật Tuấn vịn vào cô, tựa sát người vào tường, hít vào thật sâu, tự chế giễu nói: “Bị em nhìn thấy bộ dạng thảm thương này rồi.”
“Nếu không phải vì em ăn nói vụng về thì anh đã không bị chuốc nhiều rượu đến vậy.” Tô Duyệt Duyệt đứng bên cạnh vô cùng áy náy, vài sợi tóc mai rủ xuống chấm vào vầng trán ướt đẫm mồ hôi của anh, khuôn mặt đỏ lừ vì say rượu đã dần dần trở nên trắng bệch, đây là khuôn mặt chỉ người say khướt mới có. Tô Duyệt Duyệt hiểu rõ điều này, cô còn nhớ trong buổi liên hoan chia tay hồi đại học, cô say khướt, nôn thốc nôn tháo những gì đã ăn rồi liên tục ợ chua, cho đến khi cả người run lên bần bật, vã những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu.
Đây là sự khó chịu không thể hình dung nổi, Tô Duyệt Duyệt lấy khăn giấy đưa cho Tống Dật Tuấn, nói: “Anh lau mồ hôi đi, nên về sớm một chút, dù sao giờ bọn họ cũng chẳng thể nhận ra ai còn ai ở, hình như Thiệu Kiệt vẫn chưa quay lại.”
Tống Dật Tuấn cầm tờ giấy ăn, lau mồ hôi trên trán, nghe thấy cô nhắc đến Doanh Thiệu Kiệt thì bỗng khựng lại, hơi cúi xuống nhìn cô gái đang đứng bên cạnh, đôi mắt trong veo hằn lên mấy tia máu đỏ vì rượu quá nặng nhưng vẻ dịu dàng trong ánh mắt ấy không hề giảm đi chút nào, ngược lại, ánh sáng lờ mờ xung quanh càng khiến anh nhìn cô trở nên hiền dịu hơn.
“Đi cùng anh một đoạn, được không?”
“Nhảy lò cò ư? Ha ha…” Cô bật cười thành tiếng, trong chiếc ô tô chật hẹp vang lên tiếng cười giòn tan, sau mấy giây, chợt ý thức rằng có lẽ mình đã gây ồn ào quá chăng, cô vội mím chặt môi, nói thật khẽ: “Không phải nhảy lò cò, mà là nhảy cóc.”
“Cô gái ngốc nghếch.”
Tài xế taxi thấy hai người ngồi sau cười nói vui vẻ mới yên tâm lái xe lao đến Viện 3. Trên đường đi, Shelly gọi điện cho Tống Dật Tuấn hỏi xem anh đang ở đâu, Tống Dật Tuấn chỉ nói đang về nhà, nhưng chỉ một phút sau, điện thoại lại reo lên, Tống Dật Tuấn liền ấn nút tắt cuộc gọi rồi anh giải thích với cô đó chỉ là cuộc gọi quấy rầy mình. Tô Duyệt Duyệt thấy anh không hề nhìn cô, không những vậy, anh còn cố ý ngoảnh mặt đi, nhét điện thoại đang cầm trên tay vào túi, cô biết anh đang muốn giấu giếm điều gì đó, anh không nói là vì không muốn để cô lo lắng linh tinh cho anh chăng?
Hoặc anh thật sự đã coi cô là bạn gái của anh.
Yêu đương.
Những người đang yêu đều như vậy ư?

Khi đến Viện 3, trước cổng viện, người ta đang lắp đặt cống ngầm, mấy cái hố trên đường khá sâu, họ chỉ gác vài tấm gỗ rất đơn giản lên trên cho mọi người đi lại. Mặc dù hơi vô lý nhưng cũng không còn cách nào khác, Tống Dật Tuấn nhún vai nói: “Để anh cõng em qua.”
“Anh uống nhiều như vậy còn đòi cõng em à? Không cần đâu, có một đoạn đường thế này, em không sợ.”
“Không nói nữa, anh cõng em qua.” Tống Dật Tuấn xắn ống tay áo, khom lưng xuống, đợi Tô Duyệt Duyệt leo lên. Thấy cô vẫn còn do dự, anh liền dùng chiêu khích tướng: “Sao thế, sợ anh uống say rồi hất ngã em xuống à?”
“Chứ lại không à?”
Khi áp sát vào lưng anh, cô có thể nghe được nhịp đập của trái tim anh, tiếng đập “thịch thịch” chắc chắn và rất mạnh mẽ. Điều này khiến cô nhớ lại lúc ở Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS, lúc Doanh Thiệu Kiệt cõng cô xuống tầng, cảm giác lúc này so với lúc đó khác nhau hoàn toàn, chỉ có điều cô không thể nói được nó khác như thế nào. Nhịp đập con tim ư? Cảm giác? Hay là…
“Uống say rồi đâm vào người ta à?”
Y tá phòng cấp cứu sau khi đánh giá một lượt hai người, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc phả ra từ người anh, bè


XtGem Forum catalog