Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2290 lượt.
từ ‘em gái anh’ này kể từ khi bắt đầu phổ biến cho tới nay, mỗi khi cô muốn chưởi tục thì chắc chắn sẽ dùng ‘em gái’. Phải rồi, dạo này, em gái nằm thẳng cẳng cũng bị trúng đạn nữa.
Chữ ‘em gái’ vừa ra khỏi miệng thì hơi thở bị đôi môi của Uông Thanh Mạch đè nén lại. Hơi thở bạc hà cường thế bao phủ cái miệng nhỏ nhắn của cô. Đầu lưỡi mút cắn môi của cô lúc nặng lúc nhẹ, từng ly từng chút trau chuốt.
An An trừng to cặp mắt, giống như không khí trong người bị hút hết đi, hơi thở cũng bắt đầu ngừng lại. Đôi tay bị ép buộc, vòng lên vai của Uông Thanh Mạch, thân thể bị đè ép trên tấm cửa.
Người đàn ông đang nhắm mắt lại, dụ dỗ cô với nụ hôn sâu đậm, nhìn rất quyến rũ. Đôi chân dài mạnh mẽ chen vào giữa hai chân của cô.
Cô không biết vì sao lần nào hôn nhau cũng có cảm giác như lần đầu. Có khi bá đạo, có khi say đắm, có khi thì mãnh liệt, có khi thì chiếm đoạt. Mỗi một lần, tim cô đều sẽ đập loạn như người thiếu nữ lần đầu được hôn, như nai con chạy loạn.
Lưỡi cô bị ép dây dưa cùng anh, thân thể bắt đầu mềm nhũn ra, không biết lúc nào, tay cô đã vòng lên cổ của anh, cơ thể bắt đầu có cảm giác khó chịu, muốn nhiều hơn nữa, dán chặt lên người của anh, muốn dấn thân mình hòa tan trong cơ thể của anh.
“Còn nói là không nhớ, đã mềm thành như vậy rồi.” Giọng nói trêu đùa của Uông Thanh Mạch thì thầm bên tai của An An.
“Mềm anh…” Chữ ‘em gái’ còn chưa nói ra cô đã suy nghĩ lại. Về sau phải tìm từ nào mới mẻ một chút để mắng người ta. Cứ em gái này em gái nọ hoài thật là chán chết.
“Anh mới mềm…”
“Tôi mềm hay không, không lẽ em không biết.”
An An cảm thấy rõ ràng cái vật nào đó cứng ngắc đang chọt lên bụng cô, bất đắc dĩ trợn mắt mắng: “Lưu manh!”
Đầu cô thì ra sức tựa lên vai của Uông Thanh Mạch, mà Uông Thanh Mạch thì ôm cô thật chặt. Dưới ánh trời chiều, bầu trời mờ nhạt, ánh sáng hoàng hôn, tâm tình hai người không giống nhau đồng thời mĩm cười.
Thiếu Tướng
Uông Thanh Mạch mặc quân trang ngồi trước bàn làm việc, chăm chú nhìn tài liệu trên bàn. Nhưng cánh tay kia lại không an phận, ôm lấy cái eo nhỏ của An An, lúc nhẹ lúc nặng, lúc trên lúc dưới, nhào nặn một cách lưu manh.
An An bị ép ngồi trên đùi của anh rất lâu, cô không biết rốt cuộc cái chân kia có bị sao không, nhưng cô rất là buồn ngủ.
Bây giờ, cô hận không thể lấy cây diêm chống mí mắt của mình lên để cho tỉnh táo, bởi vì cô biết nội dụng của tập tài liệu kia nói về vấn đề chỉnh biên của sáu sư đoàn xe tăng và lữ đoàn phòng không của tập đoàn quân 38. Cô biết lúc này anh cần chuyên tâm, nhưng con bà nó, chuyên tâm thì cũng nên kiểm soát đàng hoàng cái tay kia một chút chứ!
Một lúc sau, An An đẩy nhẹ cái tay không an phận của Uông Thanh Mạch đang đặt trên eo của cô ra: “Tôi không mệt nhưng cái chân của anh chắc là đã tê rần rồi.”
“À, có đàn bà thì thế nào, chỉ dựa vào bộ dạng của cậu bây giờ, cho cậu người đẹp cũng chả làm được con khỉ gì.”
“Cô...” Dương Tử đưa mắt nhìn Uông Thanh Mạch đang nhíu mày nhưng lại không có phản ứng gì, anh chỉ còn có thể tự nhận bị xui xẻo không thể phát tiết. An An làm gì có nữ tính, miệng mồm cay độc, chuyện gì cũng nói được, chuyên chọn chỗ đau để xuống tay, không chừa lại một câu đẹp đẽ nào để nói.
Lắm mồm một hồi, An An cầm một quả táo trên bàn lên, cắn một cái. Uông Thanh Mạch và Dương Tử đang nói chuyện quân đội.
Lúc nghe được tin tức quang trọng, An An đang nhai răn rắc quả táo thơm dòn cũng ngừng miệng lại.
“Mấy ngày trước cấp trên để lộ tin ra, quốc khánh năm nay quân ủy muốn thăng chức một số người, mấy cấp tướng, mười mấy cấp giáo. Cậu không tệ lắm, có thể theo kịp nhóm người này.” Uông Thanh Mạch khoanh tay, dựa vào cửa sổ nhìn Dương Tử nói.
Ah, đây là chuyện tốt mà, cô đương nhiên quan tâm.
“Tớ đủ tư cách sao? Thôi đi, tớ cũng không trông ngóng. Hiện giờ chung đụng rất tốt, đừng đẩy tớ lên trên, làm không tốt bị chỉ trích không đáng.” Dương Tử nói tiếp.
Uông Thanh Mạch gật đầu không lên tiếng. Tính tình Dương Tử mạnh mẽ, tính khí lại nóng như lửa, dễ dàng bị kích động mà đắc tội với người ta. "Ta tư cách đủ chưa? Thôi, ta cũng vậy không trông cậy vào, hiện tại hòa đồng tốt vô cùng, chớ đem ta đẩy lên trên, cả không xong bị phê không đáng." Dương Tử nói tiếp.
Uông thanh mạch gật đầu một cái không lên tiếng, Dương Tử tính tình cương mãnh, tính khí gấp, kích động dễ có được tội nhân. Hiện giờ sự tình sau lưng còn chưa biết chắc, nếu lên tiếng nâng đỡ cũng không có lợi gì. Quả thật năm nay không phải là thời cơ tốt.
Hơn nữa, hiện giờ Dương Tử đã là Trung tá, nếu được lên chức sẽ là Thượng tá, tạm thời cậu ấy chưa đủ khả năng.
Tiết lộ chuyện này cho cậu ấy cũng là vì để cậu ấy có tính toán ở trong lòng, không thể không phải là chuyện tốt.
Gia cơ của Dương Tử không tệ. Cha là Tư lệnh viên của quân đoàn pháo binh thứ hai, chuyện cậu ấy sẽ được trao quân hàm chỉ là sớm hay muộn. Nhưng lão Dương cũng biết tính tình con của mình, tạm thời quả thật là không thích