Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
gọi điện thoại tới. Hai người cách nhau không xa nên Kiều Vũ mang sách thi tới cho cô, sau đó cùng nhau đi ăn cơm trưa.
Đã vài ngày An An không về nhà, tối hôm nay trở lại thì có cảm giác như nhà cửa rất bụi bậm, cho nên cô vội vàng cất đồ đạt, thay quần áo khác rồi bắt đầu dọn dẹp phòng.
Thu dọn xong thì cũng đã hơn chín giờ. Cô ngâm mình trong bồn tắm, chà rửa thân thể, cuối cùng cũng giải quyết được một đống thuốc mở ở sau lưng. Lúc nằm trên giường thì mới phát hiện cơ thể thoải mái rất nhiều. Không trách được mấy ngày nay cả người không có chút sức lực nào, thì ra là không được tắm!
Đàn bà vô lương, cô đơn trống vắng, không có đàn ông ở bên cạnh, lại không có mật ngọt ở bên người, thì chỉ có thể nửa đêm xem tiểu thuyết để giết thời gian. Xem một mạch cho tới ba giờ sáng hôm sau.
Tính tình An An nóng nẩy, nhìn đồng hồ đã thấy gần năm giờ, ông chủ này còn ở đây giả đò thanh cao, trong lòng bực bội.
“Thưa ông, ông đang chơi trò chơi gì vậy? Xem ra ông đang rất tập trung tinh thần.”
“WeChat đó.” Hiện nay WeChat vừa mới thịnh hành, người chơi vẫn còn ít. Đây cũng đại biểu tượng trưng cho mốt thời thượng, nhiều người còn chưa biết đến.
Thật OUT rồi (ý người đàn ông này nói An An nhà mình lỗi thời đấy ạ), vẻ mặt khinh bỉ của người đàn ông liếc nhìn An An khoe khoang nói
“WeChat là cái gì ạ?” An An giả đò ngờ nghệch không hiểu, trong bụng thầm nghĩ ‘ông muốn khinh thường tôi, tôi sẽ khiến cho ông khinh thường tới cùng’.
“Mới ra nhất, có thể gọi là công năng truyền tin gọi cách không hạng nhất.”
“À, thì ra như vậy.” An An ‘bừng tỉnh hiểu ra’. Trong lòng đã sớm mắng xối xả cái tên ngu ngốc này. Phong trào nào bùng nổ ‘bà’ đây đều hiểu rõ.
“À, cô không biết chơi hả. Tôi giúp cô làm một biệt danh, tôi có thể cài vào cho cô.
“Cài cái này, dùng để làm gì?” Tiếp tục giở vờ ngốc nghếch đứng đờ người ra.
“Không phải đã nói rồi sao, có thể gọi cách không đó.”
“À, vậy ông gọi đi, tôi có thể nghe thấy mà.” An An bình tĩnh nói.
Phốc. . . . . .
Mấy người bên cạnh không ai nín được, bật cười khúc khích. Nhưng cũng không nên cười lớn tiếng như vậy chứ.
An An tiếp tục vẻ mặt hồn nhiên, trong bụng lại mắng lên mắng xuống.
Tiếng cười này khiến người đàn ông nhận ra được mình đã bị chơi, nhất thời sắc mặt rất khó coi, nhưng lại không thể nổi giận. Dù sao, An An cũng không nói cái gì quá đáng.
Vị ‘đại gia’ kia leo lên chiếc X5 của anh ta lái đi. Mọi người nhìn theo đến khi khói xe hoàn toàn tan biến trong không khí. Bình Tử cười hắc hắc nói một câu: “Anh ta cho rằng anh ta là Rain* đấy.” Con mắt người này hi hí, điểm này thật giống Rain đó.
*Các nàng có biết tên tiếng việt của Bi Rain không? Ca sĩ, người mẫu, kiêm luôn diễn viên Hàn Quốc đấy.
An An gật đầu một cái, bình thản chêm vào: “Tớ thấy anh ta giống như mưa dầm vậy.”
Không có Nham Tử ở nhà, không gọi là nhà; không có Nham Tử ở thành Bắc Kinh, trống vắng lại cô đơn.
Tuy nói An An đích thị là trạch nữ, nhưng cô lại không thích ở nhà một mình. Ở dưới nhà tìm một quán ăn giải quyết chuyện cơm tối. Sau đó đi vòng vòng mấy tiệm ở bên đường. Tuy không phải hàng hiệu gì, nhưng vẫn có phong cách thời trang đúng mùa.
Áo sơ mi trắng ca rô xanh lập tức lọt vào mắt của cô. Phấn khởi gấp áo sơ mi lại rồi nhét vào trong túi ba lô, cô quay trở về nhà.
Đến gần nhà thì nhận được điện thoại của Nham Tử, hai người vội vội vàng vàng nói chuyện chưa tới năm phút đồng hồ thì kết thúc cuộc điện thoại duy nhất trong cả ngày.
Được rồi, An An không oán giận Nham Tử thường xuyên không ở bên cạnh, không oán hận sự lơ là của anh. Ôi, phấn đấu trở thành ‘tài nhân mới’ số một ở tiền tuyến! Cái loại chuyện bỏ vợ, không cần con này cô đã thấy nhiều rồi. Nham Tử đã làm quá nhiều, tuy cô hay cài nhàu, nhưng trong lòng vô cùng cảm kích. ( Lời editor: Không biết Nham Tử đã làm ‘quá nhiều’ cái gì mà để An An nhà mình cảm kích vậy ta???)
Đối với tình cảm của hai người, An An vẫn tin chắc rằng, vĩnh viễn anh sẽ cưng chiều cô ‘vô pháp vô thiên’.
Trước khi đi ngủ thì nhận được điện thoại của mẹ. Trước tiên là càu nhàu đã lâu không gặp, thật là nhớ nhung. Trước khi gác điện thoại, bà Vương Á Viêm nói một câu mà thiếu chút nữa làm An An lộn đầu từ trên giường xuống. Ngày mai bà Vương sẽ đến Bắc Kinh thăm hỏi cô. Đây là loại chuyện khiến người ta vừa phấn khởi vừa thấp thỏm tới cỡ nào nha.
Diệp Tử kết hôn, tặng quà là một vấn đề nan giải. Cô thật lòng không biết nên tặng cái gì mới tốt đây.
Đi dạo phố là một việc tốn sức. Mấy mỹ nữ cùng nhau đi dạo phố thì càng đẹp mắt hơn.
Sau khi tan sở, năm mỹ nữ của phòng tiêu thụ thay đồ, trang điểm, đón xe điện ngầm đi Tây Đơn.
Vốn là An An muốn đi Vương Phủ Tỉnh, Bình Tứ muốn đi Thế Mậu, Lê Tử muốn đi Hoa Uy, chỉ có Mang Quả và Mậu Ninh muốn đi Tây Đơn.
Sau cùng quyết định, thiểu số phục tùng đa số. Có hai người muốn đi Tây Đơn, vậy thì năm người cùng nhau đi.
Mỹ nữ muốn đi, ai dám ngăn cản.
Ngay cả ngồi xe điện ngầm cũng có người nhường đường. Đừng có suy nghĩ méo mó, những