Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.

ng không biết làm cách nào về đến nhà.
Sau khi rửa mặt bằng nước lạnh thì cảm thấy phấn chấn tinh thần. Bữa sáng cũng chưa ăn cho nên Bình Tử móc túi xách, lấy ra nữa bịch bánh bích quy đưa cho cô. An An vừa ăn vừa uống nước lọc cho đỡ đói.
Thứ hai vốn đã ít người, đặc biệt đối với loại người giỏi ăn không ngồi rồi như các cô đây thì không khí lại càng tiêu điều hơn.
An An gọi điện thoại cho Diệp Tử. Hai người rãnh rỗi tán gẫu một lát, còn nói đến chuyện lần trước làm sao ‘dạy dỗ’ Quân Tử. Diệp Tử nói, một tháng không cho lên giường. Kết quả cho tới bây giờ, Quân Tử vẫn còn chưa nắm được tay của bà xã. An An tự mình tưởng tượng ra gương mặt của Quân Tử, sau khi bị cấm dục sẽ thành bộ dạng như thế nào.
Cứ như vậy, hai chị em người này không biết mắc cỡ, cùng nhau ‘tưởng tượng’ ông xã của đối phương. Quan niệm cuộc sống, nguyên tắc đạo đức, tất cả đều như viên thuốc, nuốt trộng xuống bụng hết rồi.
". . . . . ."
Mẹ nó, An An chẳng biết phải làm sao nữa. Tốc độ lầm đường lỡ bước của Bình Tử càng ngày càng nhanh lại càng nặng. Không biết có loại thuốc nào có thể nhanh chóng hấp thu, cứu chữa ngay lập tức cái người bên cạnh này không ta?
An An cầu nguyện thay cho hai anh chàng kia, hi vọng không gây thêm ‘thảm kịch’ nữa.
Lúc trước ở Thế Mậu, An An đã nhìn thấy một bộ váy lễ phục không có dây màu đỏ thẫm. Hôm nay cô định bụng tìm thêm vài kiểu nữa. Ngày hôm qua ở chung với Uông Thanh Mạch đã sớm quên mất tiêu chuyện tìm đồ cho Diệp Tử, chỉ lo vui chơi hào hứng. Sáng sớm hôm nay chợt nhớ ra, làm thế nào lại quên mất chuyện đi xem lễ phục cho Diệp Tử.
Hai người ăn cơm xong kêu tính tiền. Bình Tử trừng mắt nói: “Chỉ có ba món ăn mà tới một trăm hai lận?”
An An kéo Bình Tử ra cửa: “Được rồi, cậu đâu phải trả tiền!”
Bình Tử bĩu môi, không phải cô trả tiền, nhưng tiền An An thì cũng là tiền mà. Xót ruột quá đi thôi, bấy nhiêu đó cũng đủ để cô mua biết bao nhiêu bánh trứng rồi!
An An chọn mấy cửa hàng đồ hiệu để xem. Bình Tử nhìn thấy giá tiền thì líu lưỡi. An An cũng đã thử hết hai kiểu rồi.
An An lại kéo Bình Tử đi thử vài bộ quần áo mùa thu. Bình Tử đẩy trái ngăn phải gì cũng không thoát khỏi An An.
Vốn là Bình Tử phải nên vui mừng. Bởi vì bộ ngực phẳng lì của cô mà mọi người đặt cho cô cái danh hiệu ‘Bình Tử’ này. Kết quả hôm nay vừa mặc bộ váy màu vàng nhạt ôm sát người lên, bộ ngực nhỏ đầy đặn này của Bình Tử lại là một niềm tự hào không nói lên lời.
Ở bên cạnh, An An chậc chậc lưỡi, liếc nhìn bộ ngực của Bình Tử: “Xem ra danh hiệu ‘Bình Tử’ này phải đổi lại thôi. Tên đã không còn hợp với người nữa rồi.”
Bình Tử hơi mắc cỡ, vội vàng kéo vải che bộ ngực lại. Cô rất ít khi mặc thiếu vải như thế này, cho nên lúc soi mình trong gương, mém chút nữa là cô tự dọa chết mình.
Bình Tử thay lại quần áo của mình thì ở bên kia An An đã hỏi cho hóa đơn. Bình Tử vội vàng kéo tay An An lại thì thầm: “Bộ đồ này quá mắc, tớ không muốn.”
An An trợn mắt nhìn Bình Tử: “Chị đây tặng cậu đó.”
“Hả? Không được, không cần làm gì vậy! Mắc quá!” Cứ như vậy mà đốt hết 1499 đồng, cô còn không đủ tiền uống thuốc làm sao có tiền để mua váy. Tiền của An An cũng là tiền mà.
“Đừng nói nhảm! Tớ tự nguyện cho cậu. Ba bộ ở Thế Mậu tớ mua còn mua nổi, huống chi chỉ có bộ này. “An An cầm hóa đơn ra trả tiền. Nhận quà tặng như thế khiến Bình Tử vô cùng ngượng ngùng.
Bình Tử xách túi đồ đi theo bên cạnh An An, nói thầm trong bụng, An An không giống như là kẻ không có tiền, rồi kéo tay An An lại hỏi: “Lâu nay không phải cậu nói không có tiền sao? Bây giờ tớ xem ra cậu không giống không có tiền. Có phải Uông đại gia cho cậu không?”
“Cho cái khỉ khô, Uông đại gia chưa bao giờ cho tớ tiền.” Vẫn là cô cố gắng không được hay sao?
An An tìm thấy bộ lễ phục đã thử qua ở Thế Mậu, thử lại lần nữa, cuối cùng quyết định chọn cái này. Bình Tử nhìn giá tiền, hơn một vạn tám ngàn đồng. Mẹ ơi, tiền lương mấy tháng của cô đó! An An thật sự ra tay quá nặng mà.
An An hài lòng nhìn bộ lễ phục tự mình chọn nói:”Diệp Tử kết hơn, chuyện lớn cả đời, tớ chảy chút máu có nhằm nhò gì.”
Ở bên cạnh Bình Tử gật đầu một cái, thầm thương xót cho túi tiền của An An.
Ngày hôm qua đã đi dạo hết rồi. Hôm nay cũng không có chỗ để đi. Mua xong chút đồ bậy bạ thì hai người chuẩn bị đi về. Hôm nay An An tính trở về nhà. Đã lâu lắm rồi không về, chắc là bụi bặm bám tùm lum.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, đột nhiên Bình Tử “A” lên một tiếng sợ hãi. Ánh mắt cô sáng rực như phát hiện được vùng đất mới. Tròng mắt mở lớn nhìn về phía trước chỉ loạn xạ: “An An, nè, đó không phải là Uông thị trưởng sao?”
“Éc......” An An nhìn theo anh mắt cảu Bình Tử, xa xa theo ánh mắt của Bình Tử, xa xa một chút, một nam một nữ đang cặp tay đi về phía trước. Mái tóc người con gái kia như uốn lượ