Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.

n như sóng biển, mái tóc mà cô vẫn ghét cay ghét đắng. Không phải lần trước cô đã gặp qua người con gái này ở Karaoke sao?
Mà người đàn ông ở bên cạnh chính là Uông Thanh Mạch, toàn thân trang phục thường ngày màu đen, thắt lưng thẳng tắp, khí thế oai nghiêm, đang dùng ánh mắt dịu dàng trò chuyện gì đó với người con gái bên cạnh.
An An ngẩn người ra, Bình Tử cũng giật mình, cả hai cứ ngơ ngẩn như người bị trúng tà. Uông Thanh Mạchcặp kè cánh tay của người con gái kia, kéo sát bên người, từ từ đi khỏi tầm mắt của các cô.
An An thẩn thờ quay đầu nhìn Bình Tử, mà Bình Tử cũng không biết chuyện gì đã xảy ra nhìn An An. Hai người nhìn qua nhìn lại một hồi An An mới bắt đầu có phản ứng, mẹ nó, cái gả đàn ông chết tiệt này chơi trò bắt cái hay tay với cô!
An An thở phì phò đứng khựng lại, Bình Tử không dám thở mạnh, sợ chọc phải An An bị lây họa. An An nhìn chằm chằm cặp ‘gian phu dâm phụ’ từ từ biến mất một cách căm phẫn, lắc lắc cánh tay đang bị Bình Tử kẹp chặt, đi về phía trước một cách rầu rĩ không mục đích.
Bình Tử thận trọng đi theo sau, bởi vì cô nhìn thấy đốt tay của An An trắng bạch vì năm ngón tay đang siết chặt lại, nhưng mặt mày củ cô ấy lại không lạnh nhạt không cảm xúc.Sự khác biệt như vậy chứng minh rằng An An sẽ phải bộc phát.
Hirako thận trọng theo tới, bởi vì nàng thấy An An này nắm bao mang ngón tay đốt ngón bởi vì vô cùng dùng sức mà khẽ phiếm bạch, mà trên mặt của nàng cũng là nhất phái lạnh nhạt. Như vậy tương phản, chứng minh An An sẽ phải bộc phát.
An An nghĩ đi nghĩ lại đều nghĩ ra không có cái gì đó không đúng. Cũng là cô gái đó, lần gặp thứ hai thân mật hơn nhiều so với lần trước thì tại sao có thể gọi là quan hệ bình thường được?
Đi tới cửa tiệm Haangen-Dazs, An An ngơ ngẩn đứng trước cửa một hồi lâu, xaoy người lại nhìn Bình Tử tươi cười nói: “Có muốn ăn Haagen-Dazs không? Chị đây mời khách.”
Bình Tử nhìn An An cười như vậy khiến cô không biết phải làm sao. Rõ ràng cô ấy đang đau khổ vô cùng, khổ sở không nói nên lời! Vì sao lại cười khó coi hơn cả khóc như thế?
Chọn hai ly kem lạnh, An An múc từng muỗng ăn, càng nghỉ càng ăn không vô.
Con mẹ nó, dù chuyện này xảy r cho bất cứ người nào, họ đều không thể giữ được bình tĩnh. Lần này khác với lần trước, lần nay hai người cặp tay nhau, kề sát thân thể. Người con gái kia diện mạo xinh xắn, tóc đen tuyền quăn quăn... Tất cả đều khắc ghi trong đầu của cô.
Cô lắc mạnh đầu, dùng sức chớp mắ, làm thế nào cũng không xóa tan được hình ảnh vừa rồi.
Cô càng nghĩ càng hỗn loạn, càng hỗn loạn cang khó chịu! Cô rõ ràng hơn ai hết con người Uông Thanh Mạch, cử chỉ tiếp xúc thân mật như vậy khẳng định là có vấn đề.
Hôm qua, hai người còn ôm hôn nhau trên con phố này. Hôm nay, Uông Thanh Mạch ôm ấp đàn bà khác trước mặt cô.
Thật là mắc cười mà! Không, trào phúng không đủ để hình dung tâm trạng không thể nào phục hồi của cô ngay lúc này.
Cái tay An An cầm muỗng bắt đầu run rẩy. Mới vừa rồi tại sao không xông lên, tát cho Uông Thanh Mạch một cái. Cô quên mất, chạy trốn không phải là tính cách của cô. Cô quên mất, cô có nghĩa vụ phải quản tốt người đàn ông này.
Cô tự dưng phát giác ra được, thì ra trong giây phút đó cô đang ở trong trạng thái lái xe không thắng, đường bị chặt đứt, động cơ vẫn còn chạy... hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ phán đoán.
Mẹ nó, đàn ông đều là loại này. Không trách Diệp Tử vẫn thường nói, không thể bỏ mặc đàn ông muốn làm gì thì làm, nếu không sẽ gây ra chuyện lớn, rồi chính mình là người phải hối hận.
Bây giờ cô thật hối hận! Cố gắng nuốt cục kem trong cổ họng xuống, toàn thân trong ngoài lạnh lẽo như băng tuyết, trái tim cũng co rúm lại thành từng đoạn.
Càng nghĩ An An càng uất ức, mím môi nhét kem vào trong miệng. Bàn tay nắm chặt thành quả đấm kia đã sớm bán đứng vẻ mặt giả đò lạnh nhạt kia của cô.
Bình Tử ăn được hai muỗng thì đừng lại, nhìn ánh mắt quật cường ẩn nhẫn của An An rồi cắn cắn môi nói: “An An, đừng như vậy! Có phải người đó là vợ của thủ trưởng Uông không? Như vậy cũng tốt mà, về sau cậu với ông xã cậu có thể sống một cuộc sống thật tốt. Đừng dính dấp lờ mờ với anh ta nữa.”
Bình Tử nhìn ánh mắt tan nát của An An, bất rằng cô ấy chả có hấp thu được lời nào của mình, cô dừng lại một chút rồi tiếp tục khyên nhủ: “Điều này cũng khiến cậu hiểu rồi, đàn ông có vợ không thích hợp cho cậu đâu