pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.

... Ông xã cậu tốt như vậy,tuy rằng anh ấy bận rộn công việc nhưng quan tâm cậu vô cùng. Mặc kệ như thế nào, đó cũng là ông xã của mình. Chồng của người khác cũng chỉ là của người ta thôi.”
“Đừng nói nữa.” Bình Tử vẫn còn nói gì nữa đó, nhưng An An chỉ cảm thấy ong óng bên tai. Bây giờ trong đầu cô hỗn loạn, chỉ muốn được yên tĩnh.
Bình Tử lo lắng cho cô, nắm chặt tay cô muốn an ủi. Lần này thật sự là làm Bình Tử hoảng sợ, tay của An An lạnh ngắt, gống như sẽ biến thành băng ngay lập tức. Cô vội vàng giựt lại ly kem trong tay của An An:” Không ăn nữa! Cậu muốn đông chết mình hả?”
An An đẩy tay Bình Tử ra, giọng mũi dày đặc nói: “Đừng đụng tới tớ. Tớ muốn ăn cái gì sẽ ăn cái đó.” An An thấy giống như có cái gì đó đâm thẳng vào tim, một nỗi đau khó có thể hình dung lan tràn trong cơ thể, mùi vị chua xót, đau đớn tâm can.
Bình Tử không nhịn được nữa rồi, giành lấy hộp kem từ trong tay An An ném vào thùng rác, sau đó xoay người kéo tay An An: “Chúng ta đi thôi, đừng ngồi ở đây nữa.”
Trong đầu An An tràn ngập vô số hình ảnh, bị Bình Tử lôi kéo bất ngờ như vậy thì giật mình nhưng lạ nghe lời đứng lên. Bình Tử cầm túi xách của An An và của mình, còn có hai túi đồ lớn mới mua, kéo An An bỏ đi.
Vừa mới bỏ đi, một cơn gió lạnh thổi vụt qua. Đêm mùa thu rất lạnh, Bình Tử kéo tay An An lại gần một chút cho đỡ lạnh.
Trên người An An lạnh ngắt, tay của cô cũng vậy. Đó là vì hơi lạnh từ đáy lòng tràn ra ngoài, lạnh tới nổi gần như mang tới gió rét cho Bình Tử.
Bình Tử không vui. Cô đã cố hết sức, đồ trong tay lại quá nặng, bên kia còn phải nửa kéo theo An An, lại càng thêm có lòng nhưng không có sức.
Hai bên đường, người đi qua lại đông đúc. Lúc đi ngang qua cái ghế dài mà hai người đã ngồi nghỉ hôm qua, An An ngừng lại. Hôm qua ngọt ngào ấm áp, bây giờ giống như một đấm nhắm ngay lồng ngực của cô, khiến cô đau nhức không thôi.
Ánh mắt sâu thẫm không đáy, mắt mở to không hề chớp, nhìn chằm chằm ghế dài đó một cách hung dữ, giống như muốn nhìn thấu sắc mặt của Uông Thanh Mạch ngày hôm qua qua làn không khí mỏng manh. Cô thật muốn nhào lên đạp cho một cái!
Tay An An nắm thật chặt, rồi buông ra, sau đó lại siết chặt thành quyền. Lặp đi lặp lại động tác này giống như cô không biết nên để tay mình ở đâu cho tốt.
Người đi đường qua lại, đụng nhẹ bả vai của An An khiến cô phục hồi lại tinh thần từ không gian trống rỗng.
Quay lại nhìn Bình Tử đang sắp khóc lên, An An mắng nhẹ: “Ngu ngốc, tớ không khóc thì thôi chứ cậu khóc cái khỉ gió gì?”
Rốt cuộc An An cũng lên tiếng, trong lòng Bình Tử đang khổ sở vì cô, thở phù một tiếng, giống như vừa khóc vừa cười. Cuối cùng nước mắt tràn ra, mĩm cười trong mắt lệ long lanh, cô nói: “An An,cậu làm tớ sợ muốn chết.”
An An kéo quần áo lại, quấn chặt mình rồi nói: “Đi thôi.”
Còn mua nổi, huống chi chỉ có bộ này. “An An cầm hóa đơn ra trả tiền. Nhận quà tặng như thế khiến Bình Tử vô cùng ngượng ngùng.
Bình Tử xách túi đồ đi theo bên cạnh An An, nói thầm trong bụng, An An không giống như là kẻ không có tiền, rồi kéo tay An An lại hỏi: “Lâu nay không phải cậu nói không có tiền sao? Bây giờ tớ xem ra cậu không giống không có tiền. Có phải Uông đại gia cho cậu không?”
“Cho cái khỉ khô, Uông đại gia chưa bao giờ cho tớ tiền.” Vẫn là cô cố gắng không được hay sao?
An An tìm thấy bộ lễ phục đã thử qua ở Thế Mậu, thử lại lần nữa, cuối cùng quyết định chọn cái này. Bình Tử nhìn giá tiền, hơn một vạn tám ngàn đồng. Mẹ ơi, tiền lương mấy tháng của cô đó! An An thật sự ra tay quá nặng mà.
An An hài lòng nhìn bộ lễ phục tự mình chọn nói:”Diệp Tử kết hơn, chuyện lớn cả đời, tớ chảy chút máu có nhằm nhò gì.”
Ở bên cạnh Bình Tử gật đầu một cái, thầm thương xót cho túi tiền của An An.
Ngày hôm qua đã đi dạo hết rồi. Hôm nay cũng không có chỗ để đi. Mua xong chút đồ bậy bạ thì hai người chuẩn bị đi về. Hôm nay An An tính trở về nhà. Đã lâu lắm rồi không về, chắc là bụi bặm bám tùm lum.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, đột nhiên Bình Tử “A” lên một tiếng sợ hãi. Ánh mắt cô sáng rực như phát hiện được vùng đất mới. Tròng mắt mở lớn nhìn về phía trước chỉ loạn xạ: “An An, nè, đó không phải là Uông thị trưởng sao?”
“Éc......” An An nhìn theo anh mắt cảu Bình Tử, xa xa theo ánh mắt của Bình Tử, xa xa một chút, một nam một nữ đang cặp tay đi về phía trước. Mái tóc người con gái kia như uốn lượn như són