Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342190
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.
yện Uông Thanh Mạch gần gũi với những người đàn bà khác thôi mà lòng cô nhói đau.
An An cắn chặt đôi môi của mình. Đột nhiên, một hồi chuông điện thoại di động vang lên, phá vỡ không khí yên tĩnh. An An giật mình hết hồn, vội vàng lấy điện thoại từ trong túi xách ra nhìn, là Uông Thanh Mạch gọi điện thoại tới.
Theo phản xạ, cô tắt máy từ chối cuộc gọi, sau đó nhét điện thoại di động vào trong túi. Thật ra thì cô cũng không biết mình trốn tránh cái gì. Có lẽ, cô chỉ muốn được yên tĩnh một chút thôi. Hình như bây giờ cô đã thay đổi rồi, nếu như trước đây, cô khẳng định là mình sẽ gọi ngay một cú điện thoại chất vấn anh. Nhưng bây giờ, ngay cả điện thoại cô cũng không muốn nhận, không muốn nghe giọng nói của anh, không muốn gặp con người của anh.
Cô chỉ muốn ngồi yên lặng một mình, từ từ ổn định lại chính mình.
Mấy giây sau, điện thoại di động lại vang lên một lần nữa, An An kiên quyết không trả lời.
Bình Tử đi ra, liếc nhìn An An đang bối rối: “Điện thoại của Uông đại gia?”
“Ừ.” An An trả lời rồi lập tức tắt máy, đứng dậy đi vào toilet.
Rửa mặt xong ra ngoài, dưới ánh đèn, sắc mặt của cô tái nhợt, không một chút máu. Gương mặt chưa lau khô, lại bắt đầu mất hồn.
Bình Tử không biết làm sao, cô lại không biết an ủi người khác, đặc biệt là tình huống của An An như thế này. Phải khuyên giải ‘tiểu tam’ như thế nào? Người ta thường nói, ‘tiểu tam’ khóc là vì ‘tiểu tứ’ xuất hiện.
Hiện giờ An An đang đi con đường này, sớm muộn gì loại chuyện này cũng sẽ xảy ra.
Tay An An có chút lạnh, cô liền chà sát hai tay với nhau cho ấm. Bình Tử nhảy lên giường, hướng phía bên trong ngồi xuống, kéo chăn đắp ngang người, cô hỏi An An: “Có muốn uống cà phê không? Tớ đã mua lâu lắm rồi nhưng chưa uống được bao nhiêu.”
An An gật đầu. Bình Tử leo xuống giường đi vào phòng bếp, mở lò ga nấu nước. Vài phút sau cô bưng hai ly cà phê đi ra.
Mùi cà phê đậm đặc hòa tan trong không khí khiến tâm tình An An phục hồi rất nhiều. Uống cà phê cũng là một tâm trạng, một phong cách, không đạt được kết quả, nhưng có thể hướng dẫn và hỗ trợ tinh thần, xoa dịu những ảnh hưởng bên ngoài, khiến trái tim đạt được thõa mãn.
Tuy rằng bình thường An An không uống cà phê, nhưng rất ưa thích cái mùi này. Một chút cay đắng rất phù hợp với tâm tình của cô ngay lúc này.
Bình Tử ngồi xếp bằng ở trên giường, đối diện với An An. Mỗi người một ly cà phê ngồi tán dốc. Tâm tình của An An tốt hơn một chút, cũng không muốn nghĩ quá nhiều về chuyện của Uông Thanh Mạch. Nhưng mà, có vài người sẽ không cho người ta toại nguyện.
Điện thoại của Bình Tử vang lên, mà cô còn ‘à’ một tiếng. Ai lại gọi cho cô vào giờ này? Ở Bắc Kinh, cô không có bạn bè, nếu có cũng không đợi nửa đêm mới gọi tới, nhìn số điện thoại thì không quen…
“Xin chào, ai thế?”
“Cái gì? Uông… thủ trưởng Uông!” Thiếu chút nữa là Bình Tử hét lên chói tai. Uông đại gia này quả thật lợi hại, làm thế nào biết được số điện thoại của cô?
“An An, An An...” Bình Tử liếc nhìn An An ở bên cạnh, cũng giống như cô, không thể tin được.
An An ra hiệu, lắc đầu ý bảo nói mình không có ở đây. Nhưng Uông Thanh Mạch là ai chứ, chỉ vì Bình Tử do dự mà anh biết chắc An An đang ở chỗ của cô.
“Nhà tôi, nhà tôi ở Thông Châu.”
“Thủ trưởng Uông, An An không có ở đây, thật sự không có ở đây.”
Cuối cùng Bình Tử cũng không thể giấu được, đành lòng phải nói cho anh biết địa chỉ nhà mình. An An lại nổi khùng lên, Bình Tử thật là khờ mà, mình không muốn gặp Uông Thanh Mạch, cả điện thoại cũng tắt máy, chính là không muốn anh tìm ra mình.
“Tớ đi đây. Anh ta có tới thì cậu cứ nói không biết là được rồi.” An An nhảy xuống giường, mặc áo khoác vào rồi cầm đồ đi ra.
Bình Tử lo lắng cho cô, kéo cô lại, không cho cô đi:” Mình đợi tí đi. Có lẽ Uông đại gia sẽ có lời giải thích mà.”
An An gạt tay Bình Tử ra: “Tớ không cần anh ta giải thích. Tớ không mù, thấy rất rõ.”
“Cậu đừng đi một mình. Tớ lo lắng! Đã trễ thế này sẽ không an toàn.” Bình Tử nhất định không buông tay.
“Yên tâm đi! Chị đây đã từng sống trong quân đội vài năm. Chị đây không thèm quan tâm tới chuyện nhỏ nhặt.” An An gạt tay Bình Tử ra rồi chạy mau xuống lầu.
Lần này Bình Tử thật hối hận, mình làm gì mà để người kia thoát nhanh qua vậy. Vội vàng khoác thêm áo ngoài, mang giày vào, cầm chìa khóa rồi chạy như bay xuống lầu.
Chỉ mới một lúc thôi mà An An đã biến dạng.
Bình Tử cũng không gọi điện cho Uông Thanh Mạch. Tuy thường ngày cô rất sợ anh, nhưng lần này cô thật sự không sợ. Ai bảo anh chọc giận bạn tốt của mình. Giận dữ có thể khiến cô bạo gan hơn, gạt bỏ đi sự sợ hãi ở trong lòng.
Lúc Uông Thanh Mạch tới đã là hơn một tiếng đồng hồ sau. Bình Tử mang dép đi xuống lầu. Uông Thanh Mạchmở cửa xe xuống, Bình Tử mở cửa xe, le