Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.
o em quen biết nhiều người như vậy, thì ra là như vậy!” Phương Mạc mặc nguyên bộ đồ màu đen, cao lớn đẹp trai, đóng sầm cửa xe lại, đi đến bên cạnh An An, ôm chặt bả vai của cô hỏi.
An An thở dài nói: “Gần đây tôi phải học bổ túc. Cuối tháng mười thi rồi, sau đó mới được vào bộ Tổng Tham Mưu chứ.”
“Đừng đánh trống lảng! Tôi hỏi em tại sao ở chung với Hứa Thác? Hai người đám cưới khi nào? Sắp có náo nhiệt để coi rồi!”
“Tôi đã giải thích hết hai ngày rồi! À, sao hôm qua anh không tìm tôi hỏi tội hả?” An An lắc lắc bả vai, gạt tay của Phương Mạc ra, nghiêng người hỏi.
“Hôm qua tôi đi trừng trị Hứa Thác, không có thời gian ‘chiếu cố’ em.”
“Anh giữ im lặng là tốt rồi. Ai cũng không nói thì khẳng định Nham Tử sẽ không biết.”
“Ừ, anh ta không lên mạng, không xem báo chí là cải.” giọng điệu Phương Mạc có vẻ khẳng định, nhưng rồi lại lắc đầu cùng một lúc. An An nghiêng đầu, đảo mắt, đột nhiên nắm chặt tay của Phương Mạc khổ sở nói: “Mạc Mạc, cứu người quan trọng hơn!”
“Cầu xin tôi thì được cái khỉ gì chứ! Mau gọi điện thoại đi.”
An Am lật đật bấm số điện thoại. Đã bảy giờ rưỡi, những người khác đều đã ra về. Cô xoa xoa bả vai, đột nhiên nghĩ tới một người… Thiệu Dương.
Dương Tử gọi điện thoại cho Thiệu Dương, cụ thể dặn dò phải đối phó chuyện này như thế nào. Hiện giờ đầu óc cô đau nhức, thỉnh thoảng có vài phóng viên gì đó lại tới, nhưng trong hai ngày này quả thật là rất bình yên.
Điều may mắn nhất là anh chàng kia không có động tịnh gì hết, vẫn gọi điện thoại hỏi thăm bình thường, không hề nhắc tới chuyện này. Đoán chừng là anh còn chưa biết.
Sang ngày thứ ba, mọi chuyện bắt đầu sáng tỏ, có thể nói là An An thở phào nhẹ nhõm. Lại không nghĩ tới Bình Tử tìm đâu ra một đống tin tức trong điện thoại.
"Hứa Thác can tâm tình nguyện mang danh \'tiểu tam\', cùng phụ nữ đã có chồng qua lại với nhau."
Bên dưới tiêu đề lớn là một hàng chữ nhỏ, viết cái gì, cô đã kết hôn rồi, Hứa Thác cam tâm tình nguyện lén lút lui tới với cô. An An muốn phát điên lên! Cũng may là Bình Tử nhanh tay lẹ chân giựt lại điện thoại di động, nếu không thì đã bị An An phát tiết, ném ra ngoài, không tan nát thì cũng bị móp méo.
Sau đó An An bỏ đi, Uông Thanh Mạch cũng không còn xuất hiện nữa. Lần này thật vất vả lắm cô mới tìm được cơ hội lấy lại mặt mũi, kết quả lại bị người ta chặn họng. Tính tình Chung Tâm vốn rất tự phụ, nhưng lại vẫn cố gắng đè xuống lửa giận trong lòng, cười nói: “An An, mấy tháng không gặp, cô vẫn sống thoải mái vui vẻ như ngày nào.”
“À, thỉnh thoảng cũng phải thả lỏng bản thân mình một chút. Đời người không cần lúc nào cũng phải nghiêm túc đâu.”
Nhìn Bình Tử có lúc không tim không phổi như vậy, nhưng đôi khi đầu óc cũng biết xoay chuyển nhanh lẹ hơn bất cứ người nào. Cô nàng từ từ tiến lại gần Chung Tâm, đôi mắt ra vẻ sùng bái lấp lánh. Phải nói rằng Chung Tâm rất khoái chí, nhưng những lời kế tiếp thì thật là cười không nổi.
"Chung Tâm, tôi biết cô là ai. Có phải cô diễn vai \'tiểu tam\' Vương Nhạc Bình gì đó không?" Bộ phim điện ảnh này đã để lại ấn tượng rất lớn trong lòng mọi người. Nhân vật \'tiểu tam\' trong phim là vai phản diện. Kết cục sau cùng người ta dùng nhân vật này để nhắc nhở, mang ý nghĩa giáo dục.
Sắc mặt Chung Tâm rất khó coi, mà An An lại không thể đứng nhìn đề tài hùng hồn của Bình Tử mới vừa bắt đầu lại phải rơi tuột xuống đất, cho nên vỗ vỗ Bình Tử ngay lập tức: "Đúng rồi! Về sau còn bị xe đụng chết! Cái này gọi là \'ác hữu ác báo\' đấy ~"
Chung Tâm đi rồi, An An ngắm nhìn bộ dạng của Bình Tử một cách dò xét: "Bình Tử, tớ mới phát hiện, thật ra thì thường ngày cậu chỉ giả đò ngốc mà thôi."
Bình Tử vội vàng xua tay giải thích: "Làm gì có! Chỉ là chỉ số thông minh của tớ cao thấp không được rõ ràng."
Từ sáng tới giờ, không khí của phòng tiêu thụ thật ngột ngạt, rốt cuộc cũng đã vang lên được tiếng cười.
Mậu Ninh kéo An An ra ngoài cửa. Hai người vừa phơi nắng vừa tám chuyện.
"Tớ thật sự không biết tình cảm của cậu đối với thủ trưởng Uông rốt cuộc là như thế nào?" Giọng nói của Mậu Ninh không lớn, nhưng nghe ra được có chút buồn bã. Tuy rằng trong lòng An An đang rối tung lên, nhưng cũng nghe ra được một chút ý tứ trong đó.
"Mậu Ninh?" Trong nháy mắt, trong đầu An An hiện ra một ý tưởng kỳ quái, nhưng lại bị cô dập tắt rất nhanh.
“Tớ chỉ muốn hỏi một chút thôi, không có ý gì hết.”
“Chuyện yêu đương của tớ và Hứa Thác là giả, nhưng giữa tớ và Uông Thanh Mách là hật. Tớ chỉ có thể nói được bấy nhiêu thôi. Mậu Ninh, nếu chúng ta là bạn bè, cậu không cần lo lắng dùm tớ đâu.”
Hai người không nói chuyện nữa. Trong đầu An An chợt nghĩ ra chuyện gì đó mà lâu nay cô đã quên lãng. Cô cầm điện thoại đi ra ngoài.
Điện thoại vang lên vài tiếng thì có người bắt máy. An An vẫn giữ giọng điệu bình thản nói: “Em muốn giới thiệu Mậu Ninh cho Dương tử, anh nghĩ thế nào?
Bên kia im lặng một giây, lời ít ý nhiều , trả lời hai chữ: “Không được.”
“Cho lý do.” An An cắn cắ