Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342172

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.

héo thật mạnh lên đùi của Uông Thanh Mạch một cách kín đáo.
Bộ mặt lạnh như tiền không cảm xúc kia cuối cùng cũng đã có phản ứng. An An bật cười vui vẻ khi thấy Uông Thanh Mạch nhíu mày đẹp. LêQuɣĐ©Ω Ức hiếp người thì phải ức hiếp như thế. Từ sáng tới tối, trời có sập anh cũng không thay đổi nét mặt, ai nhìn thấy lại không thấy khó chịu chứ.
Kiều Kiều không biết có chuyện gì xảy ra, nhìn nét mặt biến đổi phong phú của An An, rồi nhìn Lâm Tiếu ở bên cạnh. Người bên cạnh lại làm như không biết chuyện gì đã xảy ra.
Đồ ăn đưa lên, An An bắt đầu càn quét. Uông Thanh Mạch gắp bao nhiêu cũng không kịp cho cô ăn.
“Em ăn chậm một chút! Có ai giành ăn của em đâu!”
An An vừa mới nuốt xuống một miệng đầy đồ ăn, rồi lại nhét thêm một đống nữa. Quai hàm phình ra hai bên, trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: “Có người giành chứ! Hết giành đàn ông của em, rồi lại giành ăn.”
Đang uống vào vào ngụm bia, thiếu chút nữa là Dương Tử sặc ra ngoài hết. An An tức giận quay đầu liếc anh ta một cái: “Làm bộ! Đáng đời! Sặc chết cậu!”
Bây giờ có thể thấy rỗ, An An đang rất nhạy cảm, đụng người nào đánh người đó.
Bận rộn ai oán được một lúc, rốt cuộc An An ném đũa xuống, giựt đi đôi đũa trên tay của Phương Mạc: “Đi toilet với tôi!”
Phương Mạc đang ăn ngon lành, đột nhiên bị cô nói một câu như vậy: “Khi không bảo người ta đi toilet với em? Chỉ có mấy bước mà cũng cần người giúp sao? Muốn tôi ôm em à?”
“Tôi muốn đi ra ngoài, anh có đi hay không?”
Lời nói này rõ ràng là An An cố tình gây sự. Cô không vui, khiến mọi người xung quanh cũng phải thận trọng dè dặt, sợ nói sai một câu là có thể rước họa vào thân.
Uông Thanhh Mạch kéo tay, ý bảo cô ngồi xuống. An An xoay người, gạt tay người đang lôi kéo mình ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tức giận, trừng mắt liếc nhìn Uông Thanh Mạch một cái. Mà người kia thì không nói câu nào, chỉ nghe căn phòng đang yên lặng bỗng dưng ‘rầm’ một tiếng, âm thanh đũa đập lên bàn vang vọng khắp nơi.
Tất cả mọi người ngây ngẩn, tay cầm đũa, miệng há rộng, mắt trừng lớn, tay cầm ly không uống… Tóm lại, mọi cử động đều ngừng lại ngay lập tức.
Sắc mặt Uông Thanh Mạch trầm xuống, khiến mọi người trong phòng cảm giác đầy áp lực. Anh ngẩng đầu lên nhìn thẳng An An: “Em đủ chưa?”
Nghe đơn giản chỉ vài chữ, nhưng lại ép người ta kia run lên. Đây chính là uy nghiêm của một quân trưởng. Lời nói không chỉ đơn giản là thái độ của đàn ông đối với phụ nữ. Tác phong xử việc cương nghị, giống như một nắm đấm mạnh mẽ, nện vào trong lòng mỗi người.
An An ngây ngẩn cả người, bởi vì Uông Thanh Mạch chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với cô cả, mà còn xảy ra trong trường hợp 






Sau khi giải tán, Phương Mạc lái xe đưa An An trở về biệt thự. Đến biệt thự, anh còn chọc ghẹo cô một lát rồi mới bỏ đi.
Cả đêm, Uông Thanh Mạch không gọi điện thoại lại. An An tức giận cả đêm, nằm bẹp trên giường không ngủ. Ngày hôm sau mang cặp mắt gấu mèo đi làm.
Tuy rằng An An ăn mặt kín đáo, nhưng áo sơ mi không che được những dấu hôn ửng đỏ vẫn còn in đậm trên cổ. Mọi người vây quanh cô nhìn ngó, sau đó lại trêu ghẹo, cuối cùng quyết định tập thể, lui về phía sau. Bởi vì mặt mày của An An còn đen hơn so với thủ trưởng Uông ngày hôm qua.
Suốt buổi sáng, An An thở phì phò ; đến trưa bắt đầu nghiến răng cắn lợi; chiều đến bắt đầu than ngắn thở dài; sau đó bĩu môi. Bởi vì nguyên cả ngày hôm nay, Uông Thanh Mạch không hề gọi điện thoại tới, dù chỉ một lần.
Tuy rằng hôm qua cô có chút nóng tính. Nhưng tính cách này của cô cũng có chỗ tốt, dễ nóng, mau nguội. Nóng giận lên, bùng nổ một hồi, không bao lâu rồi sẽ hết thôi. Nhưng hôm qua ác ở chỗ Uông Thanh Mạch bỏ đi mà không nói tiếng nào. Cho đến tận bây giờ cũng không thèm gọi một cú điện thoại.
Cô cũng đã từng tự hỏi mình, vì sao mình lại thích người đàn ông kia đến thế? Chính An An cũng đã từng nói một câu, Uông Thanh Mạch là loại đàn ông giống như thuốc phiện, thử qua rồi sẽ bị nghiện.
Bình Tử ngồi ở một góc trên sô pha, cúi đầu gởi tin nhắn. Người đàn ông đi xem mắt hai ngày trước không tệ lắm. Tuy rằng cô không có cảm giác thích hay không thích gì đó, nhưng nói chung, cảm thấy có thể chung sống được.
Tuy nhiên, Bình Tử không biết tại sao không có hứng nói chuyện với đối phương. Hôm nay người đó đã gởi tám lần tin nhắn, mà cô chỉ trả lời có hai lần. Người này chính là muốn tối nay cô giúp anh ta lấy đồ gì đó, rồi đưa tới dưới lầu công ty






An An cũng không biết nước ấm từ từ chuyển lạnh từ lúc nào. Đến khi dưới lầu truyền đến tiếng lách cách rất nhỏ, cô mới phát hiện nước đã lạnh. Đột nhiên cơn lạnh rùng mình đánh tới. Cô vội vả bước ra khỏi bồn tắm, nước rơi tung tóe khắp nơi trên sàn nhà. Cô lấy khăn lau khô người, mặc áo ngủ vào rồi đi ra.
Ánh đèn dưới lầu truyền tới, ánh sáng yếu ớt chiếu lên cầu thang một bóng người. An An biết anh đã trở về, nhưng lại không biết anh đang làm gì dưới l