Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342258

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.

Đào Tử lao tới, Đạt Ngõa ở bên cạnh cửa vươn tay về phía cô;
Trình Ca xông tới bên cạnh xe, nắm tay Đạt Ngõa nhảy lên, Hồ Dương và Đạt Ngõa cùng đón lấy cô, kéo vào trong xe.
Xe việt dã không hề giảm tốc độ phóng đi theo hướng tiếng súng.
Xe đằng trước bỏ rơi họ một đoạn dài. Rất nhanh, Trình Ca nghe được tiếng hai bên bắn nhau.
Dọc đường đi, linh dương Tây Tạng thành đoàn vội vã chạy phân tán bốn phía giống như chạy nạn.
Đào Tử lái xe nhanh hơn, tiếng súng phía bên kia sườn núi cũng lớn hơn.
Hồ Dương chợt nói: “Đào Tử, lượn qua trái.”
Đào Tử lập tức đánh tay lái lượn sang trái.
Lên sườn núi, thấy bầy linh dương dưới sườn núi chạy tán loạn, xe của nhóm Bành Dã và xe của bọn săn trộm trở thành pháo đài đối công, hai bên núp sau boong ke của mình nổ súng về phía đối phương.
Xe tới phía sau bọn săn trộm, Trình Ca đứng lên từ ghế phụ, bưng máy ảnh thò ra ngoài cửa sổ chụp ảnh.
Bọn săn trộm phát hiện phía sau còn có xe, lập tức chia hai người nổ súng ngăn chặn. Trong nháy mắt Trình Ca lùi vào trong xe, trốn dưới chỗ ngồi.
Đạt Ngõa và Hồ Dương đã sớm bưng súng trường lộ ra cửa sổ, bắn trả liên tiếp mấy phát. Người trong xe đối phương bị đánh lui trở lại. Đào Tử đánh xe cắt ngang một cái, cầm lấy súng lăn xuống từ bên ghế phụ, Đạt Ngõa và Hồ Dương nhanh chóng xuống xe núp dưới xe. Trình Ca cũng lập tức lăn xuống trốn sau lưng Đạt Ngõa.
Hai mặt đánh gọng kìm, bọn săn trộm trong xe không chống đỡ được, định lái xe chạy trốn.
Bành Dã yểm trợ ở sau xe việt dã trông thấy chiều hướng, đứng đậy lùi ra sau mấy bước, đột nhiên tăng tốc xông lên, hai ba bước nhảy lên nóc xe việt dã, nằm sấp trên nóc xe, nhắm ngay bàn tay trên tay lái.
“Pằng” một tiếng, tài xế kêu thảm thiết, che tay lăn ra từ trong buồng lái.
Bạn của hắn lại mặc kệ hắn, lên thay thế định tiếp tục lái xe. Bành Dã đẩy chốt “cạch cạch” một cái, nhắm ngay, lại “pằng” một tiếng, đứt thêm một tay.
Người trong xe thấy Bành Dã trên nóc xe bên kia, vội vàng dựng súng bắn.
Bành Dã đẩy một cái, ngắm một cái, bóp cò một cái, “pằng” một tiếng, nổ tung nòng súng đối phương.
Hết đạn. Bành Dã nhanh chóng rút lui nhảy xuống nóc xe: “Tang Ương.”
“Dạ!” Ni Mã mở cửa xe nhảy ra, chạy đến một đầu gần xe đối phương, nâng súng, chính xác từng phát.
Đạt Ngõa và Hồ Dương cũng không thua cậu.
Người trong xe lo cái này, mất cái kia, hai mặt đánh gọng kìm, rất nhanh liền bắt đầu ném súng và đạn ra ngoài, giơ tay lên ôm đầu đi ra, nộp vũ khí đầu hàng.
Hồ Dương, Thạch Đầu trói người lại, Bành Dã, Ni Mã lên xe kiểm soát, thu được súng trường, súng tiểu liên, cộng thêm mấy ngàn viên đạn của chúng.
Đội sáu người, sau khi bị bắt rất đàng hoàng, cúi đầu ngồi xổm dưới đất không nói tiếng nào.
Vì đúng lúc đụng phải nhóm Bành Dã, linh dương đám người này bắn cũng không nhiều, chỉ hai, ba con.
Bành Dã chia sáu người lên ba chiếc xe, mình lái xe của chúng, Trình Ca ôm máy ảnh ngồi lên xe theo.
Bành Dã nhìn cô một cái.
Biểu hiện vừa rồi của anh, Trình Ca thấy rõ ràng, trong ánh mắt nhìn anh giờ phút này thêm mấy phần ngưỡng mộ nguyên thủy nhất mà phụ nữ dành cho sức mạnh và tốc độ của đàn ông.
Nhưng Bành Dã không có sắc mặt tốt, khiển trách cô: “Lần sau đừng không muốn sống nằm sấp trên cửa sổ.”
Lúc đầu Trình Ca không hiểu, sau đó mới nhớ tới lúc lao xuống sườn núi, cô nâng máy ảnh chụp ảnh.
Trình Ca chụp ảnh hai tên săn trộm sau xe. Ánh mắt hai người kháng cự và bực bội, nhưng cũng không xấu hổ hối hận.
Trình Ca ngồi trước mặt chúng, hỏi: “Làm việc này kiếm được tiền không?”
Tên lớn tuổi một chút không nói, tên trẻ tuổi gật đầu: “Kiếm được tiền hơn làm ruộng.”
Trình Ca hỏi: “Một tấm da bao nhiêu tiền?”
“Tính theo từng người, năm, sáu trăm, bảy, tám trăm đều có, cái lớn cái tốt có thể bán hơn một ngàn.”
Trình Ca trầm mặc một lúc.
Khăn choàng shahtoosh có nhiều ở vùng Kashmir, Ấn Độ dùng da linh dương Tây Tạng làm nguyên liệu, một cái khăn choàng ba đến năm tấm da, bán với giá hơn mười ngàn đô-la.
Người săn trộm thuộc đầu cuối trong dây chuyền sản xuất, lợi nhuận của họ tương đối ít, rất nhiều tiền đều để cho loại đầu sỏ nhóm săn trộm lớn kiêm người trung gian mua bán như Cáo Đen lấy đi.
Một tấm da chia đến tay mỗi người không có bao nhiêu tiền, giết hàng trăm hàng ngàn con linh dương, tổng số liền lớn.
Nghe người trong đội nói, Cáo Đen muốn đi đầu trên dây chuyền sản xuất, làm kinh doanh khăn choàng shahtoosh. Mà đường dây mua bán da trong tay hắn, rất nhiều nhóm đều đang tranh giành độc chiếm, muốn trở thành một Cáo Đen kế tiếp.
Trình Ca hỏi: “Linh dương con bán bao nhiêu tiền?”
Người thanh niên nói: “Lông không tốt, da lại nhỏ, giá trị không được bao nhiêu tiền?”
“Vậy sao vẫn giết linh dương con?”
“Không giết thì lỗ vốn chứ sao.”
“Lỗ vốn?”
Bành Dã lái xe thêm câu: “Xe, súng, đạn đều cần tiền, rất nhiều người bán gia sản lấy tiền góp chung tổ chức phân đội nhỏ.”
Trình Ca hỏi: “Cáo Đen cung cấp tài nguyên cho họ sao?”
“Đúng.” Bành Dã nói, “Hắn rất có đầu óc, l


Polly po-cket