Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2265 lượt.
ho cô.”
Trình Ca suy nghĩ một chút: “Cách này được.”
Người điên vừa nghĩ, không giết người còn có thể lấy tiền, quá tuyệt vời, lập tức đồng ý: “Được! Một lời đã định!”
Ni Mã và Thạch Đầu: “…”
Ban nãy người điên không chịu tiết lộ gì cả, trừ biệt danh “Vương Bát” ra thì không có bất kì thông tin thực chất nào, họ cũng không thể nghiêm hình bức cung. Bây giờ Bành Dã và Trình Ca xoay người điên một vòng, hắn đã chóng mặt hí ha hí hửng chui vào bẫy của hai người họ.
Người điên đang vui vẻ, Bành Dã nói: “Anh vừa nói, phí tìm người là năm ngàn đúng không?”
“…”
Đừng nói người điên, Ni Mã và Thạch Đầu cũng há hốc mồm. Sao năm mươi ngàn đã thỏa thuận xong đột nhiên mất đi một số không?
Người điên lắp bắp còn chưa mở miệng, Trình Ca nói: “Tiền đặt cọc đưa năm trăm trước.”
Người điên: “Vậy lỡ như cô…”
Trình Ca hỏi: “Tín nhiệm giữa người với người đâu?”
Người điên: “…”
Trình Ca nói: “Anh tìm được người rồi cho tôi thông tin, tôi trả hai ngàn; thấy người, trả khoản còn lại.”
Người điên đau khổ vì mình thối miệng nói năm ngàn kia là phí tìm người, lần này không có cách nào thu lại. Nhưng trong lòng suy nghĩ một chút, dù sao cũng còn hơn điều kiện giết người Vương Bát giao cho, đây coi như là việc tốt.
Người điên hết cách, nói: “Được!”
Bành Dã đứng lên, nói: “Chúng ta lập tức xuất phát tới trạm tiếp theo, anh đi theo cùng.”
“Tại sao?”
Bành Dã: “Đưa anh đến đồn cảnh sát.”
“Cái gì?!” Người điên sắp thực sự trở thành người điên rồi.
Bành Dã nhíu mày: “Anh có chút tố dưỡng nghề nghiệp không? Người cả làng đều thấy anh bị bắt, bây giờ thả anh đi, Vương Bát sẽ phát hiện, sinh nghi, nói không chừng muốn lấy mạng anh.”
Trình Ca nhìn người điên: “Anh ta đây đều là muốn tốt cho anh.”
Người điên nửa tin nửa ngờ.
Trình Ca nói: “Đến đồn cảnh sát, tôi làm chứng là đánh nhau bình thường, anh chỉ sẽ bị tạm giam một thời gian ngắn. Nhưng đợi anh ra ngoài, anh sẽ trở thành thân tín của Vương Bát.”
Người điên rơi vào trong đấu tranh tư tưởng đau khổ.
Giết Trình Ca là vụ đầu tiên hắn làm sát thủ nhận, vốn nghĩ giết phụ nữ rất dễ, không ngờ khó làm như thế.
Ban đầu hắn tự cho là rất giỏi nghĩ đến việc giả điên giả dại, bóp chết người phụ nữ, nhưng cô luôn phản kháng. Hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cô, tưởng cô mất hết sức rồi, không ngờ lúc bóp tiếp, cô bẻ gãy một ngón tay của hắn.
Hắn móc dao ra, muốn cắt cổ họng cô, nhưng cô nắm lấy dao không buông. Hắn không thuần thục lắm, cũng không hung ác bằng cô, ngược lại bị giành lấy dao, chạy trối chết.
Bây giờ nhớ tới nụ cười kì dị trên khóe môi cô lúc tay cô bắt đầu chảy máu, người điên đều cảm thấy người phụ nữ này là người tuyệt đối không thể chọc.
Sau khi cân nhắc rất lâu, người điên gật đầu: “Được!”
Bên cạnh, Ni Mã huých vai Thạch Đầu: “Anh Thạch Đầu?”
Thạch Đầu: “Hả?”
Ni Mã: “Anh Bảy và chị Ca có tính là, xúi giục người khác, còn lừa người khác đi ngồi tù không?”
Thạch Đầu: “Nhìn giống như vậy.”
**
Rất nhanh, Mười Sáu cũng quay lại, mang linh kiện, sửa xong xe của Trình Ca.
Nhóm Bành Dã trói vờ người điên trên xe, đi tới Nadi Kangri. Trước sáu giờ tới trấn nhỏ dưới chân núi.
An An và Tiêu Linh mỗi người một ngã với mọi người ở đây.
Người điên bị đưa tới đồn cảnh sát, vì biết lỗi thái độ tốt, hơn nữa người bị hại tha thứ, vả lại nguyên nhân đánh nhau là cãi vã, hắn bị phạt bồi thường cho Trình Ca năm ngàn tệ tiền chữa bệnh cộng phí tổn thất tinh thần đồng thời phạt tạm giam hơn mười ngày.
Nghe bồi thường năm ngàn, người điên nhức nhối, Trình Ca nhìn về phía hắn nháy nháy mắt. Người điên biết ý cô là không tính, liền yên tâm.
Ra khỏi đồn cảnh sát, Bành Dã nói: “Năm ngàn tìm người điên mua tin tức đó tôi bỏ ra.”
Trình Ca nói: “Đội mấy anh đã nghèo thành cái dạng gì rồi?”
Bành Dã nói: “Việc nào ra việc nấy.”
Trình Ca: “Không cần đâu, bây giờ người điên còn thiếu tôi năm ngàn tiền cọc kìa. Vừa rồi mắt tôi ngứa, nháy mắt về phía hắn, hình như hắn đã hiểu lầm gì đó.”
Bành Dã: “…”
Đây rõ là bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền.
Bành Dã nói: “Đó là tiền chữa bệnh và tổn thất tinh thần của cô.”
Trình Ca nói: “Là anh chữa trị cho tôi, tôi không bỏ tiền chữa bệnh. Anh bắt người điên lại cho tôi đánh, tôi cũng không có tổn thất tinh thần.”
Bành Dã nói: “Không phải tính như cô.”
Trình Ca hỏi: “Vậy tính thế nào?”
Bành Dã không trả lời.
Đi một lúc, lên đường chính, hôm nay trong trấn có chợ phiên, người đến người đi, dê bò thành đoàn.
Thạch Đầu ngồi xổm bên sạp mua thức ăn, hỏi: “Trình Ca, cô muốn ăn gì?”
Trình Ca nói: “Cái gì rẻ ăn cái đó.”
Bành Dã nghe nói, nghiêng đầu nhìn cô một cái.
Cô quay đầu: “Nhìn cái gì?”
Anh nói: “Không có gì.”
Trình Ca “ờ” một tiếng, không hỏi đến cùng. Cô lấy máy ảnh ra, để ý cảnh vật bên cạnh. Tuy tay không tiện lắm, nhưng dù sao lúc băng lại đã tách mười ngón tay ra.
Thị trấn tuy nhỏ, nhưng màu sắc tươi sáng. Tường màu tím, mái hiên đỏ thẫm, dân làng phụ cận đều tới họp chợ, trên đường vô cùng ná