XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342268

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2268 lượt.

tục chuẩn bị nói, nhưng vừa mở miệng, lại quên mất vừa rồi chuẩn bị nói cái gì.
Thạch Đầu đi tới, nói: “Lão Bảy, tên điên đã giao ra số điện thoại di động của Vương… Bát, không liên lạc được. Tên điên nói hắn cũng không biết tại sao không liên lạc được.”
Bành Dã nói: “Tên điên này mồm mép trơn tru, đầu óc linh hoạt như trộm.”
Thạch Đầu nói: “Chính thế. Hắn phản ứng nhanh vậy, cái gì cũng có thể xoay vòng lại. Nếu lộ cho chúng ta chút tin tức giả, không chừng đến lúc đó người ngã chính là chúng ta.”
Trình Ca cười khẩy một tiếng, khi đó ở trong tuyết lúc hắn xuống tay với cô giả điên giả dại, đã nhìn ra được người này linh hoạt như trộm.
Cô nói: “Giao cho tôi.”
Bành Dã nói: “Giao cho tôi.”
Hai người nói cùng lúc, nhìn đối phương một cái, ánh mắt trao đổi, sau đó đều hiểu.
Chỉ có Thạch Đầu rơi vào trong sương mù.
Bành Dã và Trình Ca đi về phía người điên; người sau đang vui vẻ độc thoại hài với Ni Mã. Vừa thấy Trình Ca tới, sắc mặt hắn đều thay đổi, trong nháy mắt nghiêng sang bên tường lẩm bẩm.
Bành Dã ngồi xuống trước mặt hắn, hỏi: “Chủ thuê anh là ai?”
Người điên: “Tôi có đạo đức nghề nghiệp, anh đánh chết tôi tôi cũng không nói đâu.”
Trình Ca duỗi tay, người điên sợ đến mức co rụt lại: “Cô còn đánh thật hả…”
Trình Ca nhéo da mặt hắn, nói: “Thật là dày.”
Người điên mặt dày cười: “Làm bằng da dê đó.”
Trình Ca lười phí lời với hắn, nhìn Bành Dã một cái.
Bành Dã nói: “Không làm khó dễ anh, không hỏi tên thật chủ thuê. Hắn ra bao nhiêu tiền, cái này có thể nói chứ?”
Người điên nói: “Năm ngàn.”
Trình Ca lại định đập một giày tới.
“Là họ không biết hàng!” Người điên che đầu, la lớn, “Cấp của ngài đây giá trị tuyệt đối năm mươi ngàn… Một trăm ngàn!” Sợ không an toàn, lại nịnh hót tăng thêm câu, “Sớm biết lực sát thương của ngài, một triệu tôi cũng phải ngũ tư nhi hàng (3).”
Bành Dã sửa đúng: “Là tam tư nhi hàng (4).”
(4): suy nghĩ kĩ rồi mới làm. (3) là người điên nói sai.
“Bớt nói nhảm đi.” Trình Ca vỗ vỗ mặt hắn, “Tôi ra năm mươi ngàn, giết người thuê anh giết tôi đi.”
Ni Mã và Thạch Đầu trừng thẳng mắt, Ni Mã sốt ruột: “Chị Ca, cái này là phạm tội đó.”
Trình Ca liếc cậu: “Đòi cậu ngồi tù thay tôi à?”
Ni Mã quay sang Bành Dã nhờ giúp đỡ: “Anh Bảy, cái này là phạm tội đó.”
Bành Dã: “Tiền của cô ấy, anh có thể quản sao?”
Ni Mã nước mắt rơi đầy mặt, hôm nay hai người này đều không bình thường mà.
Miệng người điên run lập cập: “Năm… năm… năm mươi ngàn?!”
Trình Ca nhàn nhạt nói: “Năm… năm… năm mươi ngàn.”
Người điên vỗ đùi: “Thành!”
Bành Dã hỏi: “Anh liên lạc với hắn thế nào? Số điện thoại vừa rồi không gọi được.”
Người điên biết đã trúng kế anh, nhưng phản ứng cực nhanh: “Không gọi được thì tôi trèo non lội suối tìm, cái này gọi là săn người. Tôi lục khắp Khả Khả Tây Lý cũng tìm hắn ra. Vậy… tiền cọc…”
Bành Dã ngược lại thẳng thắn, nhìn Trình Ca: “Chúng ta nói vui vẻ vậy rồi, đưa nhiều chút.”
Trình Ca hỏi: “Đưa bao nhiêu?”
Bành Dã nói: “Đưa mười ngàn trước.”
Người điên phấn khích: “Tốt.”
Trình Ca suy nghĩ một chút, có ý kiến, quay sang phía Bành Dã nói: “Fuck, dựa vào gì mà tên Vương Bát đó trị giá năm mươi ngàn, tôi chỉ năm ngàn.”
Bành Dã bất đắc dĩ nhìn người điên, một vẻ mặt phụ nữ chính là phiền phức.
Người điên vội vàng dỗ Trình Ca, nói khéo như rót: “Thực ra năm ngàn đó là phí tìm người, giết người phải tính khác.”
Bành Dã lên tiếng phụ họa: “Năm ngàn là phí tìm người, vậy không phải giết cô chưa giết xong, cho nên không có tiếp sau rồi sao?”
Trình Ca bĩu môi, nhíu mày.
Người điên đoán ý qua sắc mặt, khẩn trương, vừa định hỏi, Bành Dã hỏi trước giúp hắn: “Cô lại sao vậy?”
Trình Ca nói: “Có lẽ bỏ đi.”
Bành Dã không nói được: “Cô đây nói có giữ lời không?”
Người điên cũng hỏi: “Đúng vậy, sao đã bỏ rồi?”
Trình Ca quay sang Bành Dã nói: “Hắn bị đánh mấy cái đã để lộ thân phận, đến lúc đó tôi ra tiền còn bị kéo xuống nước. Anh lại bắt được Vương Bát có thể lập công, tiện nghi cũng để anh chiếm.”
Bành Dã nhìn người điên, một vẻ mặt tôi không giải quyết được người phụ nữ này.
Người điên kêu gào: “Tôi là sát thủ chuyên nghiệp, tôi có phẩm đức!”
Trình Ca hừ lạnh một tiếng: “Anh có sao thủ (5), tôi còn có hoành thánh đấy.”
(5) Một cách gọi khác của hoành thánh.
Người điên lại nói: “Tôi quỳ dưới phong độ của ngài mới để lộ thông tin của chủ thuê trước. Đây là sự sùng bái trên phương diện tinh thần.”
Trình Ca: “Không thể tin.”
“Tín nhiệm giữa người với người đâu?” Người điên sốt ruột, “Vậy cô nói làm thế nào?”
Bành Dã bóp cằm, một dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ rất lâu, giảng hòa nói: “Có cách rồi.”
“Cách gì?”
Bành Dã quay về phía hai người, nhìn người điên trước, nói: “Người không cần anh giết, anh bắt Vương Bát về, hoặc tìm được hắn rồi liên lạc với cô ấy,” anh hất cằm chỉ Trình Ca, “Cô ấy tới giải quyết. Thứ nhất, anh không cần giết người.”
Nhìn về phía Trình Ca, “Thứ hai, cô không cần lo anh ta làm việc không thuận lợi phản bội cô hoặc gây phiền phức c