Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.

o nhiệt. Ngựa, trâu, cừu non đi tới đi lui trong đoàn người.
Phụ nữ đang trả giá trước sạp rau thịt, thợ thủ công ngồi quay chuyển kinh luân (6) ven đường, có người giũa đồ trang sức bạc, có người bán răng chó, có người cho trâu kéo xe ăn cỏ…
(6) Chuyển kinh luân:
Bành Dã nhìn thấy sạp bán lược gỗ thủ công mới nhớ tới muỗng gỗ anh cất trong tay áo. Anh lấy ra xem, không hư, thế là đưa cho Trình Ca.
Trình Ca ngẩn người: “Ở đâu ra vậy?”
Bành Dã nói: “Mua ở làng Tứ Phong.”
Anh chưa nói tác dụng mua cái muỗng, nhưng cái gì cô cũng hiểu.
Cô cũng không nói gì, nhận lấy muỗng, nặng hơn cô tưởng tượng một chút, nặng trịch, không phải thứ mua trong siêu thị có thể so sánh. Muỗng gỗ màu nâu đậm, thớ rõ ràng, sờ lên trơn nhẵn, rất có cảm nhận.
Khi đó ánh nắng rực rỡ, trong không khí có mùi rau xanh, trà sữa, đàn hương và phân trâu.
Trình Ca không nói cảm ơn, lắc lắc cái muỗng, nói: “Trừ năm ngàn đồng kia.”
Bành Dã nói: “Cái muỗng này không đáng tiền.”
Đáng chứ, Trình Ca nghĩ.
Dọc đường cô vuốt ve cái muỗng đó,
Đi qua một cửa hàng bán quần áo dân tộc Tạng, Trình Ca dừng lại, quay đầu nhìn Bành Dã:
“Nói thật, năm ngàn không cần trả tôi. Tôi không muốn bộ quần áo này nữa. Nếu không, anh mua bộ đồ mới cho tôi.”






Đây là cửa hàng quần áo và trang sức dân tộc Tạng thủ công truyền thống. Bà chủ là một bà mẹ dân tộc Tạng, đang ngồi dệt vải trước máy dệt. Thấy họ nhìn về hướng bà, bà chủ cười với họ, trên gương mặt cười có nếp nhăn.
Bành Dã hỏi: “Cô muốn mua trang phục dân tộc?”
Trình Ca nói: “Tôi cảm thấy đẹp.”
Bành Dã nói: “Vậy thì đi vào thôi.”
Mười Sáu xông vào theo, Bành Dã nhìn anh ta một cái, không nói gì.
“Con này…” Anh Vạn nhìn chằm chằm cửa hàng, nheo mắt, “Phải đích thân xử lý nó. Mày trông cho tốt, lát nữa nó ra, mày đi theo, coi nó ở đâu, tìm anh em tối nay hành động.”
Mắt lé nói: “Dạ.”
**
Trình Ca vừa đi lên bậc thềm, bước chân dừng lại, hỏi Bành Dã: “Lời tên điên kia anh tin bao nhiêu?”
Bành Dã nói: “Một câu cũng không tin.”
Trình Ca có đồng cảm: “Nói giết ngược lại chủ thuê, hắn vỗ tay bảo được; giảm năm mươi ngàn còn năm ngàn, hắn cũng chấp nhận. Hắn giả ngu giả ngẩn, phối hợp chơi với chúng ta, trong lòng không chừng nghĩ: Tao sớm biết tỏng trò của bọn bây rồi, diễn cùng bọn bây nhé.”
Bành Dã: “Chỉ cho phép hai chúng ta diễn mà không cho phép hắn diễn?”
Trình Ca hừ lạnh một tiếng: “Cái biệt danh Vương Bát này đoán chừng cũng là giả. Nếu hắn trung thành như vậy thì không nên cho hắn được lợi, nên nói rõ tình hình thực tế với cảnh sát để hắn ngồi tù.”
Bành Dã lại cười một tiếng: “Mặc kệ hắn trung thành hay không, sau khi hắn ra cũng phải đi tìm chủ thuê thôi. Hoặc là vì số tiền kia của cô, hoặc là để tỏ lòng trung thành.”
Trình Ca giương mắt: “Lúc cảnh sát thả hắn đi kêu người đi theo?”
Bành Dã cười cười, không nói nhiều, chỉ nói: “Đi xem quần áo.”
Trình Ca liếc bóng lưng anh một cái, lúc diễn trò chỉ nói anh biểu diễn khoa trương, tiền giảm từ năm mươi ngàn còn năm ngàn, điều kiện đổi từ giết người sang đuổi theo người, thì ra chỉ là cơ sở thăm dò người điên.
Bất kể là “tiền”, hay là báo cho người điên “sau khi bị bắt rồi trở ra ngoài sẽ trở thành thân tín của chủ thuê”, đều đang làm ám chỉ với tiềm thức của người điên, bảo đảm sau khi hắn ra ngoài lập tức đi tìm chủ thuê.
Bành Dã nói người điên giả ngu nhưng tinh ranh như trộm, bản thân anh ta thì sao?
Nhìn người để bưng đồ ăn (2), anh ta lại bưng món gì cho cô?
(2) Ý nói không đối xử như nhau, xử sự tùy theo từng người, dựa vào người khác nhau cho đối đãi khác nhau.
**
Trình Ca kéo khóe miệng, đi vào cửa hàng.
Trong cửa hàng quần áo treo đủ loại quần áo và trang sức dân tộc Tạng màu sắc tươi sáng, quần áo nữ chiếm đa số.
Bà chủ nói: “Đây đều là kiểu dáng xuân hè, áo choàng thu đông chỉ có mấy cái treo tận cùng bên trong thôi.”
Trình Ca nói: “Đúng lúc tôi chỉ muốn đồ mùa hè.”
Vừa đi một đoạn đường, mặt trời chiếu sáng, cô hơi nóng, cởi áo lạnh ra vắt trên tay.
Bà chủ nói: “Anh chị tới từ trấn Phong Nam phải không? Trận tuyết lớn hôm qua sợ là trận cuối cùng của mùa xuân này rồi, sau này sẽ không rơi nữa.”
Trình Ca nghĩ thầm bà ấy là vì bán quần áo xuân hè, vì vậy quay đầu nhìn Bành Dã.
Bành Dã nói: “Đúng vậy.”
Trình Ca quay đầu chọn quần áo. Kiểu dáng quần áo mùa hè đều không khác mấy, bên trong là một cái váy dài trơn mềm mại, bên ngoài lồng một cái áo choàng mỏng chéo vai, trong ngoài màu tương phản, lộng lẫy rực rỡ. Vàng tươi, xanh ngọc, xanh da trời, tím đậm, hoa hồng…
Trên thắt lưng còn khâu các loại đồ trang trí, như san hô, tùng nhĩ (3), viên sáp ong.
(3) Tên một loại nấm.
Trình Ca nhìn một vòng, quay đầu hỏi Bành Dã: “Anh thấy cái nào đẹp?”
Bành Dã nhìn mặt cô, lại nhìn quần áo trong cửa hàng, cằm chỉ chỉ: “Cái kia.”
Trình Ca quay đầu lại, đó chính là cái cô nhìn thấy lúc vô tình quay đầu ở trên đường. Cô nghi ngờ lúc đó có phải anh đã chú