XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2259 lượt.

ãi, thậm chí chân mềm nhũn.
Trình Ca nhìn hắn chằm chằm, giơ tay lên cắn bung băng vải trên mu bàn tay, giật mạnh một cái, kéo vải gạc ra.
Cô cởi vải gạc quấn quanh tay: “Anh tát tôi mười bảy cái, đá tôi chín lần, cắt tôi một dao. Tôi đếm, từng cái một.”
Trình Ca bóp cằm hắn, nói: “Anh đỡ cho tôi.”
Trên tay Trình Ca đầy vết thương.
Ni Mã thấy đau lòng: “Chị Trình Ca, thôi đi, cái này đánh thì vết thương của chị cũng nứt ra đó!”
Trình Ca không nghe được, ra sức tát xuống một cái…
Không có âm thanh.
Bành Dã nắm chặt cổ tay cô; Trình Ca nhìn anh, ngực phập phồng.
Bành Dã quấn lại vải gạc trên tay cho cô. Trình Ca giãy giụa, nhưng không thoát khỏi, cô cào rách da tay anh, anh cũng không buông. Anh nhanh chóng quấn xong, thắt nút. Người đột nhiên ngồi xuống trước mặt cô.
Trình Ca chưa kịp chuẩn bị đã bị anh cởi một chiếc giày.
Anh đứng lên, để giày vào tay cô, nói: “Dùng cái này.”
Trình Ca ngẩng đầu; anh đang nhìn người đi đường vây xem trên đường, còn có hẻm sâu phía sau, anh nói với Thạch Đầu:
“Kéo người vào hẻm đi.”






Người điên bị Trình Ca đánh cho bầm dập mặt mũi, thành đầu heo.
Ban đầu hắn còn mạnh miệng, sau đó Trình Ca muốn rạch vài đường trên cổ hắn, hắn liền chịu thua ngay, khóc ròng: “Đừng nên như vậy mà! Mấy người đây là lộng hành, lộng hành!”
Trình Ca vốn tưởng hắn là một nhân vật hung ác, không nghĩ hắn mở miệng lại là một giọng nói như thế, nhất thời bị làm cho hơi không nói được gì.
Trình Ca nói: “Tôi không phải là nhân viên làm việc ở đây.”
Người điên ôm lấy chân Ni Mã, kêu đau đớn: “Trách nhiệm của mấy người mà, mau cứu tôi với!”
Ấn đường Trình Ca run lên.
Cô bóp cằm hắn: “Ai là chủ thuê của anh?”
Người điên: “Ông không thể ép con, nghề này của con có phẩm đức nghề nghiệp.”
Trình Ca đứng dậy: “Còn lại bảy cái chưa đá.”
Người điên la: “Vương Bát (1)!”
(1) Vương bát đản (王八蛋) hay Vương bát (王八): nghĩa đen là trứng con rùa, nghĩa bóng là từ chửi bậy.
“Mẹ kiếp anh chửi ai đó.” Trình Ca đá tới một cái.
Người sau ôm bụng, mặt mũi đỏ lên: “Con nói, là nhận lệnh của ‘Vương Bát’, chủ thuê họ Vương, xếp thứ tám trong nhà đó bà cô ơi…”
Trình Ca: “…”
**
Bành Dã kéo Trình Ca sang một bên, nói với cô nghi ngờ của anh, sau đó nói: “Hôm ở nhà nghỉ cô có thể đã thấy được Cáo Đen.”
Trình Ca: “Cho nên hắn phái người đuổi giết tôi?”
Bành Dã nói: “Đúng. Hôm đó cô hẳn đã bắt gặp người khả nghi.”
Trình Ca cũng không cần suy nghĩ: “Có một người đàn ông.”
Bành Dã hỏi: “Dáng vẻ ra sao?”
“Hắn mặc áo gió rất rộng, không nhìn ra dáng người. Người rất cao, đeo khẩu trang và kính mát bảo vệ mắt, che kín bưng, không thấy rõ.” Trình Ca nói, “Cũng chỉ thời gian một giây.”
Bành Dã hỏi: “Một giây?”
Trình Ca nói: “Hắn ở đằng sau vỗ vai tôi, tôi quay đầu lại, hắn nói nhận lầm người.”
Bành Dã nói: “Hắn nhận lầm cô thành Kế Vân.”
Trình Ca suy nghĩ một chút, hỏi: “Anh khẳng định chính là Cáo Đen? Nếu chỉ là sát thủ hắn phái đi thì sao.”
Bành Dã nói: “Lúc Kế Vân chết không hề phản kháng, hắn rất quen thuộc hơn nữa tín nhiệm hung thủ.”
Đang nói chuyện, anh liếc thấy Trình Ca đang vô thức xoa tay, liền hỏi: “Còn đau lắm sao?”
Bản thân Trình Ca cũng chưa nhận ra, “à” một tiếng, cúi đầu nhìn: “Tốt rồi. Ban nãy hoạt động gân cốt.”
Trước đó vì nén một hơi, cả người đều không đúng; bây giờ bắt tên điên, đánh hắn, cô trút cơn giận rồi thì đều tốt cả.
Cô suy nghĩ, trước mắt đột nhiên lại hiện ra ánh mắt của Bành Dã lúc anh đưa giày cho cô, bình tĩnh, lãnh đạm, giống với trước đây nói “Đi đi, đừng quá đáng” trên cánh đồng hoang.
Trình Ca nhàn nhạt cười một tiếng: “Thứ đau là giày.”
Cô nói lời của mình xong, nhìn anh, chờ anh nói.
Bành Dã lại bị cô nhìn đến mức nhất thời không có lời nào để nói, cách vài giây, hỏi: “Cô nhìn cái gì?”
Trình Ca: “Lại nghĩ đến việc dùng giày, ‘yên nhi hoại (2)’ chính là nói loại người như anh.”
(2) Yên nhi hoại: chỉ người có lòng dạ không tốt, thường giở trò xấu sau lưng người khác.
Bành Dã: “Tôi tưởng cô đang nói cảm ơn.”
Trình Ca cười ra một tiếng từ mũi, cúi đầu nhìn băng vải trên tay, ánh mắt lại rơi vào tay Bành Dã, thon dài, khớp xương rõ ràng. Đột nhiên, cô thu nụ cười lại, nói: “Trên tay hắn có hình xăm.”
Bành Dã: “Gì cơ?”
Trình Ca: “Trên mu bàn tay của Cáo Đen có hình xăm.”
“Hình gì?”
“Không thấy rõ hình, nhưng có mấy chữ Hán, một chữ trong đó là… nữ?… Không, An. Là An.”
Trình Ca nói: “Chẳng lẽ là kiểu như ‘Trọn đời bình an’?”
Bành Dã suy nghĩ một chút, hoàn toàn không thể xâu chuỗi với manh mối khác, hỏi: “Trừ lần đó ra, cô và hắn không có lúc cùng xuất hiện khác?”
Trình Ca nói: “Không có. Sau đó tôi về phòng, tiếp đó anh xông vào…” Cô dần có ý riêng, “Sau đó nữa, anh xách tôi ra khỏi chăn.”
Bành Dã yên lặng nhìn cô một giây, nói: “Bây giờ nói chuyện nghiêm chỉnh đó.”
Trình Ca như cười như không: “Nói mà.”
Ánh mắt Bành Dã hơi cảnh cáo, lại nhìn cô một giây, mới tiếp