Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
”
Ánh mắt Trình Ca tựa như dao, tay vừa nắm vừa cào cánh tay Bành Dã, liều mạng giãy giụa.
Tuy Bành Dã ghì cô gắt gao, nhưng cô giãy loạn như vậy cũng không có cách nào xuống tay. Anh lạnh mặt, ra lệnh cho ba người đờ đẫn dưới xe: “Tới ghì cô ấy lại.”
Trình Ca gào lên: “Các anh dám!”
Cô nắm tay Bành Dã, quay đầu nhìn họ, mắt đỏ như máu: “Tôi giết các anh, mẹ kiếp tôi sẽ giết các anh.”
Ni Mã không dám lên, Mười Sáu cũng không dám. Tuy bình thường ở khu không người họ bị thương đều điều trị khẩn cấp như vậy, nhưng Trình Ca dù gì cũng là cánh con gái, một đám người ghì chặt bắt nạt một mình cô quả thực không nói được.
Ni Mã cực kì khổ sở, rõ ràng không phải là vì tiết kiệm thời gian, tiết kiệm xăng, tiết kiệm tiền, sao anh Bảy lại không thể nói rõ chứ.
Thạch Đầu ở một bên nói hết lời: “Trình Ca, cô chịu đựng một chút, moi ra rồi là tốt thôi. Bình thường chúng tôi đều như vậy… Cô chịu đựng một chút nha…”
Trình Ca: “Bố chịu đựng cố nội anh!”
Bành Dã không nói hai lời, kéo dây lều trên nóc xe xuống. Trình Ca đoán được anh muốn làm gì, vừa đá vừa đạp, nhưng không ngăn nổi sức mạnh của Bành Dã, hai tay bị trói vào kính chiếu hậu hai bên xe.
“Bành Dã! Anh dám!” Trình Ca khàn giọng, đá đạp Bành Dã. Anh dùng đầu gối ghì hai chân cô, cởi áo khoác ra, vây chặt chân cô.
Bành Dã lo cô giãy giụa đụng trúng đầu, lại cởi áo kê dưới đầu cô.
Anh nắm cổ áo cô, cầm dao rạch một cái, áo gió, áo len một đường cắt đứt. Anh xé áo sơ mi và áo lót cô ra, hơn một nửa bả vai và bầu ngực trắng ngần lộ ra ngoài.
Một viên đạn khảm vào thịt cô, máu rỉ một chút ra ngoài.
Mắt Trình Ca đỏ ngầu: “Bành Dã, anh dám! Mẹ kiếp nếu hôm nay anh dám, tôi móc tim anh ra!”
Giọng Bành Dã rất đều: “Mẹ nó hôm nay tôi dám.”
Anh quỳ ngang người cô, hai chân kẹp thân trên cô, gạt áo trên vai cô ra, lại nhận lấy rượu trắng từ tay Thạch Đầu.
Trình Ca vùng vẫy, không thoát khỏi dây thừng trói trên tay.
Bành Dã cắn dao găm trong miệng, một tay cầm rượu, một tay bóp mặt cô, cạy miệng cô ra, đổ rượu trắng vào miệng cô.
Trình Ca không uống, dùng sức lắc đầu, nhưng không lắc được.
Rượu mạnh cháy miệng đổ vào cổ họng, một luồng nhiệt xông thẳng khắp toàn thân, đốt nóng vào đầu.
Trình Ca khàn giọng la: “Bành Dã, tôi fuck tổ tiên anh!”
Bành Dã: “Không có c* lấy gì fuck?”
Bành Dã muốn bắt đầu làm, sợ Trình Ca cắn lưỡi, anh cởi chiếc áo thun cuối cùng mặc trên người ra, kéo áo thun trắng thành dây kẹp vào miệng cô, thắt nút sau đầu cô.
Trình Ca không có âm thanh nữa.
Bành Dã lấy rượu rửa lưỡi dao, lại đổ lên vết thương của Trình Ca. Trình Ca nghẹn ngào một tiếng, toàn thân căng chặt và co giật, dây thừng trên tay kéo căng thành đường thẳng. Giây tiếp theo, lưỡi dao đâm vào thân thể, dùng sức khoét một cái.
Đầu óc Trình Ca ầm ầm nổ tung.
Cô đờ cả người, nhíu chặt mày ngẩng đầu lên. Dưới sự đau đớn và choáng váng cực hạn,
Cô lại nhìn thấy, khi đó, mưa ánh trăng dưới bầu trời.
**
Viên đạn được khoét ra chính xác không sai lầm, rơi xuống tấm sắt capo, loảng xoảng.
Bành Dã nhanh chóng bôi thuốc cho cô, lau khô thân thể cô, buộc chắc vải gạt và băng vải. Sau khi móc đạn ra, tay anh trái lại hơi run.
Anh vừa làm vừa nhìn cô mấy lần, sắc mặt Trình Ca dưới ánh trăng càng trắng hơn, không có bất kì biểu cảm nào, ánh mắt tan rã, tóc tai xốc xếch, trên trán không biết là mưa hay mồ hôi.
Giọng Bành Dã không lạnh nhạt giống vừa rồi, bản thân cũng không ý thức được mang theo chút khẽ dỗ dành, nói: “Được rồi. Không sao rồi.”
Vải trắng cột trên miệng cô, Trình Ca vẫn há miệng, ánh mắt thẳng tắp lại mềm mại.
Giống như vừa rồi đã lấy được món đồ chơi cô âu yếm.
Mười Sáu giúp đỡ ở bên cạnh, nhỏ giọng: “Anh này, Trình Ca không bình thường lắm, không chảy một giọt nước mắt, bây giờ vẫn ngây ngốc, cứ nhìn anh chằm chằm, là đau đến ngốc rồi sao?”
Bành Dã cúi đầu nhìn cô, ánh mắt cô mềm mại và yên lặng, rơi vào thân thể cởi trần của anh.
Bành Dã nói: “Là uống nhiều rượu.”
Vết thương của Trình Ca nằm trên ngực một chút, bởi vì cô nằm, bầu ngực tròn trịa hơi lộ ra, mắt Mười Sáu dần thẳng.
Bành Dã nhíu mày, lấy sống dao gõ đầu anh ta. Mười Sáu che đầu chạy trốn.
Bành Dã cởi vải trên miệng và dây thừng trên tay Trình Ca ra, cổ tay cô đều đỏ.
Anh vuốt tóc trên trán và mặt cô, nhặt viên đạn trên nắp capo lên ấn vào lòng bàn tay cô, thấp giọng nói: “Lưu lại một vật kỉ niệm.”
Trình Ca nắm viên đạn, cả người có phần mệt lả không có sức, nói: “Bành Dã.”
Bành Dã bế cô xuống từ nắp capo: “Ừm?”
Cô ở trong lòng anh, nghiêng đầu dựa vào vai anh, hơi thở yếu ớt: “Anh nhớ kĩ.”
Bành Dã không đáp lại.
Nói được làm được. Anh cứ chờ đấy.
Cả người cô ướt sũng, lạnh như băng. Bành Dã bế cô đi tới bên cạnh xe, đặt cô vào ghế sau xe.
Bành Dã nói: “Tôi tìm quần áo khô trong vali của cô cho cô.” Lại đưa cho cô một chai nước và mấy viên thuốc, “Uống thuốc kháng sinh đi.”
Trình Ca “ừ” qua loa một tiếng.
Cuối cùng Bành Dã tìm được bộ quần áo dân tộc Tạng kia, hỏi: “Cần tôi giú