XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.

ó thể thấy chim ưng, bởi vì, chim ưng chỉ bay trên bầu trời rất cao.
Nó giang đôi cánh khổng lồ, tùy ý phóng khoáng, cưỡi gió bay lên, từ lúc mọc trời mọc đến khi mặt trời lặn, tự do như gió núi.
Gió bị trói buộc, liền tiêu tan dừng lại; chim ưng bị trói buộc, liền phản kháng đến chết.
Ánh mắt Trình Ca đuổi theo con chim ưng kia rất lâu, đến chỗ rất cao rất xa, cô không nén được hít một hơi, sự đau đớn trên vai truyền tới thấu xương rõ rệt.
Cô dừng một giây, ngay sau đó lại hít sâu một hơi, cơn đau lại nhè nhẹ ập tới.
Sau lưng có tiếng bước chân, Trình Ca nghe ra là Bành Dã.
Một tay cô kẹp thuốc, một tay nắm viên đạn trong túi.
Cô không lên tiếng, cũng không quay đầu.
Bành Dã đút tay trong túi đứng bên cạnh cô, cũng không nhìn cô.
Dáng anh rất cao, giống như một cây bạch dương. Anh nhìn con chim ưng bay lượn trong thung lũng nơi xa kia, cô độc, tự do, không thể trói buộc, anh cảm thấy Trình Ca cực kì giống con chim ưng đó.
Giờ phút này, trái tim Trình Ca hẳn ở đó, ở nơi con chim ưng kia.
Gió đang thổi, mặt trời đang mọc,
Họ đứng trên dốc núi thật cao, không hề nói lời nào.
Gió nổi lên,
Bành Dã xòe năm ngón tay dò xét gió theo bản năng.
Trình Ca ngẩng đầu nhìn về phía năm ngón tay anh, giữa ngón tay anh có bầu trời xanh, mặt trời mọc, chim ưng đang bay lượn. Ánh nắng màu đỏ dâng lên giữa ngón tay anh, gân, cơ bắp và mạch máu có thể phân biệt rõ ràng.
Bành Dã hơi nheo mắt, ngắm con chim ưng giữa ngón tay,
Anh nói: “Trình Ca, ngày mai là một ngày đẹp.”






Xe việt dã cuối cùng vòng vào Khả Khả Tây Lý.
Dọc cánh đồng băng, ánh mặt trời vẩy lên sông băng, sáng lấp lánh, giống như đi trong thế giới thạch anh trắng.
Trình Ca nằm ngủ ở ghế sau xe.
“Trình Ca, em muốn khống chế người và việc bên cạnh em sao?”
“Trình Ca, lúc em cảm thấy mất đi sức khống chế, em sẽ nổi điên sao?”
Tối mai sẽ tới trạm bảo vệ Đạt Kiệt. Chờ họ về khu làm việc, tất cả khả năng đều sẽ không còn nữa.
Cô giơ tay lên che mắt, nghĩ về sự đau đớn và choáng váng cực hạn vào khoảnh khắc viên đạn được móc ra; nghĩ về khoảnh khắc Bành Dã ngồi ngang người cô, cởi áo thun ra.
**
Gần giữa trưa, họ đi qua một thôn nhỏ trên núi cao.
Đậu xe ở một quán trà gần đó, Bành Dã dẫn Trình Ca đi vào hẻm sâu gặp bác sĩ Tây Tạng.
Bác sĩ Tây Tạng là một ông lão râu bạc, sau khi Trình Ca ngồi xuống, Bành Dã nói tình hình đại khái của Trình Ca cho ông ấy.
Ông lão ngoắc ngoắc tay với Trình Ca, nói: “Nào, tôi xem vết thương một chút.”
Trình Ca ngồi sang, cởi áo ra, để ông ấy tháo vải gạc ra nhìn. Ông lão ra tay không có nặng nhẹ, lúc kéo vải gạc vết thương xuống, Trình Ca hơi nhíu mày.
Ông lão chau mày, nói: “Đây là vết thương đạn bắn à.”
Bành Dã nói rõ tình hình thực tế.
Ông lão nói: “May mà không sâu, đao pháp móc đạn này rất tốt.”
Trình Ca nhàn nhạt nói: “Ông đây là quan sát tác phẩm nghệ thuật nhỉ.”
Ông lão vuốt vuốt râu: “Ừm, tinh thần rất tốt, chắc không sợ đau.”
Trình Ca: “…”
Ông lão rất nhanh kê mấy thang thuốc, bây giờ nấu một thang, lại lấy chút thảo dược, giã tới giã lui chuẩn bị đắp vết thương.
Trong nhà tràn đầy tiếng giã thuốc bộp bộp bộp bộp, ông lão đó trông lớn tuổi, tinh thần ngược lại tốt, sức cũng lớn, giã mấy trăm cái không hề tốn sức.
Bành Dã hỏi: “Có cần cháu giúp không?”
Ông lão xua xua tay, nói: “Mấy người không thạo.”
Trình Ca nửa nằm trên ghế xích đu trong nhà bác sĩ Tây Tạng nghỉ ngơi, bên ngoài cửa sổ gỗ trước mặt là dốc núi rất cao, trên dốc với tinh thể băng trải rộng treo đầy cờ Phật giáo Tây Tạng đầy màu sắc, giương cao theo chiều gió dưới ánh mặt trời.
Trình Ca hỏi: “Đó là chỗ nào?”
Ông lão đang giã thuốc, cũng không ngẩng đầu lên, nói: “Dốc Tẩu Phong.”
“Dốc Tẩu Phong?”
Bành Dã giải thích: “Gió lên dốc đó chưa bao giờ dừng lại, cho nên gọi là dốc Tẩu Phong.”
Dốc núi một năm bốn mùa đều có gió nhẹ.
Cờ đủ mọi màu sắc khe khẽ tung bay trên dốc núi, thảo nào.
“Trên đó còn có một ngôi chùa, là ngôi chùa linh nghiệm nhất trong phạm vi mấy trăm dặm.” Ông lão nói.
Trình Ca không nói tiếp, người ở đâu cũng thích nói thần tiên Phật Tổ nhà mình linh. Nếu thực sự linh như vậy, người cũng có thể làm thần tiên rồi.
Ông lão giã thuốc xong, đắp lên cho Trình Ca, không ngờ không đau, trái lại mát lạnh.
Thuốc cũng đã nấu xong, Trình Ca nhíu mày, uống cạn một hơi.
Ông lão khen thái độ của cô, nói: “Ừm, không tệ.” Tiếp đó ném cho cô một viên kẹo mềm.
Trình Ca: “…”
Trình Ca nhét viên kẹo mềm vào miệng, ăn.
Cô quay đầu nhìn, ông lão đang đưa một túi thuốc vào tay Bành Dã, căn dặn một cách phiền phức cái nào là thoa ngoài da cái nào uống, cái nào bao lâu đổi một lần, cái nào bao lâu uống một lần uống mấy viên, cái nào phải nấu bao lâu…
Bành Dã mím môi, nhíu mày nghe, thỉnh thoảng gật đầu, một dáng vẻ nghiêm túc ghi nhớ tiêu hóa.
Trình Ca nhìn gò má với đường nét rõ ràng của anh, bỗng nhiên lại muốn hút thuốc.
Ra khỏi nhà bác sĩ