Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.
Tây Tạng, Trình Ca hỏi: “Anh nhớ hết cách dùng mấy thứ thuốc đó rồi?”
Bành Dã nói: “Nhớ rồi.”
Trình Ca “ồ” một tiếng, nói: “Bây giờ phải lên xe lên đường sao?”
Bành Dã “ừ” một tiếng, cách mấy giây, hỏi: “Cô muốn làm gì?”
Trình Ca: “Muốn đi lên dốc núi phía sau một chút.”
Bành Dã đồng ý.
Dọc đường đi, hai người hoàn toàn không sao nói chuyện.
Trên núi, từng dãy cờ tung bay, vắt ngang giữa hai người.
Nhiệt độ không quá thấp, Trình Ca mặc nhiều đồ, đi một lúc hơi nóng, cởi áo khoác ra. Cô cầm máy ảnh trong tay, bất tiện, Bành Dã tiến lên nhận lấy áo khoác của cô đặt vào tay.
Tất cả tựa như một cách tự nhiên. Trình Ca không từ chối, cũng không nói cảm ơn.
Bành Dã thấy mặt cô cứng nhắc, hỏi: “Còn giận sao?”
Trình Ca chỉ nói một chữ: “Sợ.”
Bởi vì nói không có hứng thú “tình dục” với cô, bởi vì nói không muốn lãng phí thời gian.
Bành Dã cười một tiếng.
Trình Ca hờ hững: “Đừng không thừa nhận.”
Bành Dã hít một hơi, nói: “Tôi cũng không phủ nhận.”
Đường phía trước có một đống đá hình dạng kì quái, xếp thành một tòa tháp nhỏ, trên mỗi tảng đá đều khắc kí hiệu có màu khác nhau.
Trình Ca quay đầu nhìn Bành Dã: “Đây là cái gì?”
Cô đã thấy rất nhiều lần ở Tây Tạng.
“Gò Mã Ni. Đá đó gọi là đá Mã Ni, khắc ở trên là phù văn.”
“Dùng để làm gì?”
“Cầu phúc.”
“Dùng đá cầu phúc?”
“Người ở đây cho rằng muôn vật thế gian, núi sông hồ biển, đất gỗ cây đá, đều có linh tính tự nhiên.”
Trình Ca thoáng nhướng mày.
Bành Dã hỏi: “Thế nào?”
Trình Ca nhàn nhạt nói: “Trong giới tự nhiên, con người có linh tính nhất, con người lại phải dùng đá cầu phúc, không kì lạ sao?”
Cô nói: “Thay vì khắc chữ trên đá cầu trời, chi bằng cầu bản thân cố gắng kiên định.”
Bành Dã cúi đầu cười, đá tinh thể băng dưới lòng bàn chân.
Trình Ca giương mắt nhìn anh, hỏi: “Anh cười cái gì?”
Bành Dã quay đầu trông về phía bầu trời xanh, núi xanh ở xa xa, nói: “Nguyên nhân chính là con người không đủ kiên định, mới muốn tìm kiếm an ủi từ thứ kiên định hơn. Bởi vì, thứ có linh tính nhất là con người, thứ có tính vô định nhất, cũng là con người.”
Trình Ca im lặng một lúc, nhẹ nhàng cười nhạt: “Cũng đúng. Người cầu tình yêu mỹ mãn, phần lớn là không tín nhiệm sự kiên định của đối phương.”
Bành Dã xoay lời này của cô mấy vòng trong đầu, hỏi: “Cô từng có tình yêu không mỹ mãn?”
Trình Ca nói: “Tình yêu, cái thứ này, lúc rơi vào trong, cho là yêu; đi ra rồi, mới phát hiện chỉ là một bãi bùn.”
Bành Dã không hỏi nữa.
Qua một lúc, Trình Ca hỏi: “Có ích không?”
“Cái gì?”
Trình Ca nói: “Dùng gò Mã Ni này cầu phúc có ích không?”
Bành Dã nói: “Chưa từng thử.”
Trình Ca nói: “Anh không có gì để cầu nguyện?”
Bành Dã cúi đầu, vô thức dùng chân đá hạt băng trên cỏ khô, có một khoảng thời gian không lên tiếng, ánh mặt trời từ hạt băng phản xạ lên mặt anh, lấp lóe.
“Có.”
“Là cái gì?”
Anh không ngẩng đầu, nhưng hơi nghiêng mặt sang nhìn cô, nheo mắt, nói: “Cái này sao có thể nói cho cô biết?”
Trình Ca không ép buộc: “Vậy thì không nói.”
Cô ôm máy ảnh đi về phía trước, đi không xa, giọng nói nhàn nhạt truyền tới theo gió: “Chúc anh được thỏa mong muốn.”
Chúc anh được thỏa mong muốn.
Bành Dã nghe lời này, liền không bước đi nữa. Anh đứng tại chỗ một lúc, trên dốc Tẩu Phong gió núi dâng lên, lọt vào thung lũng dưới núi. Anh không nhịn được quay đầu lại, trông tiếng gió trên bầu trời.
Đến lúc anh định đi tiếp, nhìn thấy đằng trước Trình Ca ngẩng đầu lên từ trong ống kính.
Cô vừa chụp ảnh cho anh.
Núi tuyết, cỏ khô, sông băng, cờ Phật giáo Tây Tạng, trời xanh, gò Mã Ni, anh đứng trên dốc núi, ngửa mặt nhìn lên bầu trời.
Trình Ca rất thản nhiên, Bành Dã cũng không phản đối.
Anh đi lên trước, hỏi: “Muốn tôi chụp một tấm cho cô không?” Lại bổ sung một câu, “Quãng đường này cô chuyên chụp cho người khác, bản thân cũng không lưu lại một chút.”
Trình Ca nâng mí mắt, không nói gì mà nhìn anh.
“Sao?”
“Người chụp ảnh bình thường đều không chịu được tài nghệ của người khác, đặc biệt là người chụp ảnh cho mình.” Trình Ca nói, “Chuyện mất hứng nhất, không có gì bằng anh chụp cho người khác một tấm ảnh đẹp, người khác lại báo đáp anh một tấm thứ phẩm, tốt hơn là không báo.”
Bành Dã cân nhắc mấy phút, cười nhạt: “Không chỉ có ảnh, chuyện khác cũng giống như vậy.”
Anh xoay con ngươi nhìn cô, lại cười cười, nói: “Không yên tâm kĩ thuật chụp ảnh của tôi?”
Trình Ca ngẩng đầu, nói: “Tôi tin bản thân tôi hơn.”
Bành Dã hỏi: “Mấy tấm ảnh trên Weibo của cô là do ai chụp?”
Trình Ca yên lặng một giây, đột nhiên quay đầu sang chỗ khác, nở nụ cười.
Cô cúi đầu, mắt nhìn cờ Phật giáo Tây Tạng phía sau, im lặng cười một lúc lâu, mới quay đầu lại nhìn anh, nói: “Anh chú ý tới tôi rồi.”
Bành Dã không trả lời ngay mặt: “Lúc không có chuyện gì làm tìm một chút.”
Trình Ca bình thản hỏi: “Đẹp không?”
“Cái gì?”
“Mấy tấm ảnh đó đẹp không?”
Bành Dã chậm rãi cười, nhưng không trả lời.
Trình Ca nói: “Người đẹp, hay cảnh đẹp?”
Bành Dã